Màn đêm buông xuống.
Trong một căn phòng thuộc tòa trạch viện nọ, ánh nến sáng rực, trên bàn bày đầy thức ăn. Chỉ là những món này dẫu đã nguội ngắt nhưng vẫn chưa một ai đụng đũa.
Bộ Kinh Vân ngồi một mình ngoài sân, tay cầm một con dao gọt cùng một khúc gỗ, từng nhát từng nhát đẽo gọt. Mỗi một nhát dao tựa hồ không phải khắc lên gỗ, mà là đang khắc sâu vào tim hắn.
Hắn vốn tưởng mình đã buông bỏ được ân oán giang hồ, bản thân cùng Sở Sở cuối cùng cũng khổ tận cam lai, nhưng hiện thực lại giáng cho hắn một đòn nặng nề.




