Lâm Thanh Nhi đặt cuốn Tiên Kiếm trong tay xuống, thở phào một hơi dài.
Chỉ là vành mắt ửng đỏ kia lại chứng tỏ cõi lòng nàng lúc này chẳng hề nhẹ nhõm chút nào.
Một cuốn thoại bản vậy mà lại có lực sát thương lớn đến thế, dẫu là người từng trải qua biết bao sương gió như nàng cũng phải rơi lệ.
"Cô Đăng Thùy Lệ..."




