Đêm khuya.
Tắm rửa xong, Trần Bình An ngồi ngẩn người trên nóc nhà.
Nơi này không bằng Thanh Phong viện, trong sân chẳng có bãi cỏ xanh biếc mềm mại, cũng không có ghế xích đu, đành ngồi trên nóc nhà cho thoải mái.
Lúc này hắn đang tự kiểm điểm, ngẫm nghĩ xem vì sao bản thân cứ luôn đụng phải cảnh nữ nhân tắm rửa.




