“Nàng đến rồi.”
Lạc Tiên vừa bước tới trước mặt, đã trông thấy một màn khiến nàng phải trợn tròn hai mắt.
Chỉ thấy y phục Trần Bình An không vương một hạt bụi, hai tay chắp sau lưng đứng dưới tàng cây, còn tên lục địa thần tiên kia lại nằm bất động dưới chân hắn hệt như một con chó chết.
Cảnh tượng này quá đỗi huyền ảo, khiến Lạc Tiên sinh ra cảm giác không chân thực.




