"Ách, nàng đến mà chẳng báo trước một tiếng, chắc là chưa ăn cơm đâu nhỉ."
Trần Bình An lúc này chỉ muốn đánh trống lảng. Dù sao trong chuyện này, tuy hắn là kẻ bị động, nhưng nói thế nào thì bản thân vẫn là người đuối lý.
Yêu Nguyệt không biết suy nghĩ trong lòng hắn, chỉ thản nhiên đáp: "Không gấp, bây giờ cách bữa tối vẫn còn chút thời gian."
"Được rồi, ta thừa nhận, chuyện này quả thực là lỗi của ta."




