"Như vậy không được đâu, người ta thường nói 'ôn nhu hương là anh hùng trủng', thế thì ta lại càng không thể ở lại chỗ nàng rồi."
Đôi mắt đẹp của Âu Dương Tình long lanh đưa tình, nàng ngồi vào lòng, choàng tay qua cổ hắn nũng nịu hỏi: "Vậy công tử đang trách ta sao? Hay là để tiểu nữ tạ lỗi với công tử nhé?"
Trần Bình An mỉm cười lắc đầu: "Ta nào dám. Tình cô nương xinh đẹp nhường này, e là đến Phật Tổ cũng chẳng nỡ bắt nàng phải nói lời xin lỗi đâu."
Lục Tiểu Phụng mà có mặt ở đây, kiểu gì cũng phải bái Trần Bình An làm thầy. Trình độ trêu ghẹo nữ nhân của tên này quả thực cao hơn hắn không biết bao nhiêu bậc.




