Đảo mắt nhìn quanh bốn phía, phát hiện không có binh sĩ nào chú ý tới bọn họ.
Tào Thiên Hành nói tiếp: "Ta canh giữ ở tòa đạo quan hoang phế kia nhiều ngày, ngoài vài khách bộ hành thi thoảng đi ngang qua, còn có một bà lão đi khập khiễng, từng ngồi nghỉ chân bên ngoài đạo quan."
"Một bà lão đi khập khiễng?" Tiêu Vạn Bình mở to hai mắt.
"Ừm, ban đầu ta cũng không bận tâm, cứ tưởng bà ta đi mỏi chân nên dừng lại nghỉ ngơi, mãi đến đêm qua, ta mới nhận ra người này có điểm bất thường."




