“Hầu gia, thật sự phải đi tiễn cái thứ không ra nam chẳng ra nữ ấy sao?” Độc Cô U có vẻ chẳng mấy tình nguyện.
Tiêu Vạn Bình nhếch môi cười: “Bề ngoài vẫn phải làm cho đủ, kẻo người ta lại bảo ta nhỏ nhen.”
“Ti chức tuân mệnh.” Bất đắc dĩ, Độc Cô U chỉ đành nhận lệnh.
Sáng sớm hôm sau, Độc Cô U đã chờ sẵn ở Cảnh Dương môn.




