Chương 61: May quá, may quá

[Dịch] Ta Là Trù Thần, Cả Tông Môn Đều Thèm Đến Phát Khóc

Cửu Ngữ

7.784 chữ

14-08-2026

Bây giờ chỉ cần nhìn thấy một đệ tử Thần Kiếm phong thôi, Thạch Tùng đã cảm thấy vô cùng đau đầu, huống hồ gì hàng vạn đệ tử đang cùng lúc kéo lên Chủ phong.

Gầm lên giận dữ xong, Thạch Tùng lập tức quát tên chấp sự trước mặt:

"Còn ngây ra đó làm gì? Mau đi điều tra xem bọn chúng định làm cái quái gì!"

Việc cấp bách trước mắt là phải làm rõ mục đích đám đệ tử Thần Kiếm phong này kéo đến Chủ phong. Đồng thời, Chấp Pháp đường cũng phải tiến vào trạng thái phòng bị toàn diện, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống bất ngờ.

Không chỉ riêng Chấp Pháp đường và Thạch Tùng, đệ tử các phong khác khi nhìn thấy vô số người của Thần Kiếm phong ồ ạt kéo đi trên đường cũng đều cảm thấy tê dại cả da đầu.

"Thần Kiếm phong lại định bày trò gì nữa đây?"

"Đừng mà, chẳng phải mới yên ổn được vài ngày thôi sao?"

"Ta thật sự bó tay rồi, Thần Kiếm phong này rốt cuộc muốn làm cái gì cơ chứ."

Mặc kệ những lời bàn tán xung quanh, đám đệ tử Thần Kiếm phong vừa hối hả kéo nhau lên núi, vừa tụm năm tụm ba nhỏ to bàn bạc.

"Một lần không cần nhận quá nhiều nhiệm vụ, cứ chọn loại càng đơn giản càng tốt, nhưng tốc độ nhất định phải nhanh! Đi đường phải nhanh, giết địch phải nhanh, làm bất cứ chuyện gì cũng phải nhanh!"

"Chất lượng đã không bằng thì chúng ta lấy số lượng bù vào. Cho dù một nhiệm vụ chỉ được mười điểm tông môn, nhưng nếu hoàn thành mười cái, một trăm cái, một nghìn cái thì sao? Gộp lại cũng là một khoản thu nhập không nhỏ đâu."

"Sư huynh yên tâm, bọn đệ đều hiểu cả."

"Hiểu là tốt. Nhớ kỹ, yêu cầu cốt lõi chỉ có một, đó chính là nhanh, làm gì cũng phải nhanh."

Trong đầu lúc này chỉ toàn là nhiệm vụ tông môn, đám đệ tử Thần Kiếm phong cứ thế cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng. Giữa đường, một tốp đệ tử trong số đó đã bị chấp sự của Chấp Pháp đường chặn lại.

Nhìn nhóm đệ tử Thần Kiếm phong trước mặt, mí mắt vị chấp sự giật liên hồi, nhưng y vẫn phải cắn răng hỏi:

"Thần Kiếm phong các ngươi kéo đông người đến Chủ phong như vậy để làm gì?"

"Chấp sự hiểu lầm rồi, chúng ta chỉ đến nhận nhiệm vụ tông môn mà thôi."

Đối mặt với câu hỏi của chấp sự, đám đệ tử Thần Kiếm phong lại tỏ ra khá khách sáo, thẳng thắn đáp lời chứ không hề giấu giếm.

Lời này vừa thốt ra, vị chấp sự kia lập tức toát mồ hôi lạnh.

Đến nhận nhiệm vụ? Lần trước mới chỉ có hơn một nghìn đệ tử Thần Kiếm phong mà đã càn quét sạch sành sanh nhiệm vụ của Nhiệm Vụ đường, bây giờ cả vạn người kéo đến thế này...

Trong thoáng chốc, vị chấp sự này không dám nghĩ tiếp nữa.

Thấy chấp sự cứ ngẩn người ra, đệ tử Thần Kiếm phong liền lên tiếng:

"Chấp sự còn việc gì nữa không?"

"Ta..."

Há miệng nửa ngày, y phát hiện mình chẳng thốt nổi chữ nào. Còn nói được gì nữa đây? Người ta chỉ đến nhận nhiệm vụ tông môn, cùng lắm là đông người hơn một chút chứ đâu có vi phạm môn quy, Chấp Pháp đường cũng không thể tùy tiện ra tay.

Y đành trơ mắt nhìn tốp đệ tử Thần Kiếm phong này rời đi, mà đây mới chỉ là một phần nhỏ trong vô số đệ tử Thần Kiếm phong đang ồ ạt kéo tới.

"Tiêu rồi."

Sắc mặt nặng nề quay người rời đi, y phải mau chóng báo cáo chuyện này cho Đường chủ đại nhân.

Rất nhanh, bên trong Chấp Pháp đường, Thạch Tùng sau khi nhận được tin báo thì cả người chết lặng.

"Nhận nhiệm vụ... nhận nhiệm vụ... nhận nhiệm vụ... Ngươi nói bọn chúng đến Nhiệm Vụ đường để nhận nhiệm vụ tông môn?"

Ban đầu lão chỉ lẩm bẩm nhỏ giọng, nhưng về sau lại gầm lên giận dữ, trong giọng nói ngập tràn phẫn nộ cùng uất ức.Rõ ràng đã thỏa thuận xong với Hồng Tôn rồi cơ mà, cớ sao vẫn thành ra thế này?

Đôi mắt ngập tràn lửa giận, thân hình Thạch Tùng lóe lên, đích thân lao thẳng đến Nhiệm Vụ đường.

Tạo phản rồi, đám đệ tử Thần Kiếm phong này thật sự tạo phản rồi, hoàn toàn chẳng để vị chủ tọa trưởng lão như lão vào mắt!

Cùng lúc đó, tại Nhiệm Vụ đường, đối mặt với đám đệ tử Thần Kiếm phong đang ùa vào như ong vỡ tổ, đệ tử các phong khác cùng chấp sự tại đây đều sững sờ chết lặng.

Ngay sau đó, như chợt nhớ ra điều gì, sắc mặt ai nấy đều biến đổi kịch liệt, có người còn không nhịn được gầm lên:

"Lại nữa hả?"

"Khinh người quá đáng!"

Chuyện mới xảy ra mấy ngày trước dường như lại sắp tái diễn, hơn nữa số lượng người lần này còn đông hơn lần trước rất nhiều.

Cái đà này là lại định quét sạch Nhiệm Vụ đường nữa hay sao?

Vị chấp sự phụ trách ghi chép mặt mày đã méo xệch đau khổ, dường như đã dự liệu được giây tiếp theo sẽ lại vang lên những câu đại loại như: "Nguyên một hàng nhiệm vụ này, ta nhận hết".

Thế nhưng, điều khiến tất cả không ngờ tới là, sau khi đông đảo đệ tử Thần Kiếm phong lao vào Nhiệm Vụ đường, bọn họ không hề vơ vét nhiệm vụ theo kiểu quét sạch hàng trái, càn quét hàng phải như trước nữa, mà mỗi người chỉ nhận đúng ba cái.

Điều này khiến mọi người không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ cần không càn quét cả hàng cả dãy là được.

Các đệ tử như trút được gánh nặng, các chấp sự cũng thế, ngay cả Thạch Tùng và Tam trưởng lão vừa vội vã chạy tới cũng vậy.

"Xem ra Hồng Tôn sư đệ đã dặn dò kỹ càng rồi."

Nhìn đệ tử Thần Kiếm phong ngoan ngoãn nhận nhiệm vụ, số lượng lại không nhiều, vô cùng bình thường khi mỗi người chỉ nhận ba cái, Tam trưởng lão thầm thở phào nói.

Nhưng Thạch Tùng thì lại cau chặt mày.

Chẳng hiểu vì sao, lão cứ cảm thấy chuyện này có chỗ nào đó không ổn. Thần Kiếm phong mà lại ngoan ngoãn đến vậy sao?

Thế nhưng rốt cuộc không ổn ở đâu thì lão lại chẳng nói ra được. Huống hồ đám đệ tử Thần Kiếm phong này đều tuân thủ đúng quy củ, lão cũng chẳng có cớ gì để ra tay.

"Nhiệm vụ của Nhiệm Vụ đường các đệ còn đủ không?"

Nghĩ mãi không thông, lão bèn quay sang hỏi Tam trưởng lão. Nghe vậy, Tam trưởng lão tự tin đáp:

"Nếu đệ tử Thần Kiếm phong đều giữ quy củ như hiện tại thì không có vấn đề gì, số nhiệm vụ tích lũy từ trước hoàn toàn đủ dùng."

Chỉ cần Thần Kiếm phong không giở trò quái đản, càn quét cả hàng cả dãy nữa, thì lượng nhiệm vụ của Nhiệm Vụ đường tuyệt đối không thành vấn đề, vẫn có thể vận hành bình thường.

Nghe vậy, Thạch Tùng mới hơi yên tâm một chút, chỉ cần lượng nhiệm vụ được đảm bảo thì chắc hẳn sẽ không xảy ra chuyện gì lớn.

Chỉ là hai người lại không chú ý tới một điều, đệ tử Thần Kiếm phong quả thực rất mực quy củ, nhưng tốc độ nhận nhiệm vụ hình như có phần quá nhanh rồi.

Mỗi đệ tử Thần Kiếm phong tiến vào Nhiệm Vụ đường, nhiều nhất cũng chỉ đứng trước màn sáng trận pháp tùy tiện liếc nhìn vài cái, sau đó chọn lấy ba nhiệm vụ, làm thủ tục ghi chép xong liền dứt khoát quay người rời đi.

Tính bình quân chưa tới mười nhịp thở, bọn họ đã hoàn thành việc nhận nhiệm vụ.

Cứ như thể bọn họ hoàn toàn chẳng thèm xem nội dung nhiệm vụ là gì vậy.

Ban đầu còn chưa ai để ý, nhưng dần dà, đã có đệ tử phát hiện ra điểm bất thường.

"Mấy đệ tử Thần Kiếm phong này có gì đó không bình thường thì phải."

"Không bình thường ở đâu?"

"Ngươi nhìn xem, bọn họ dường như hoàn toàn không thèm đọc nội dung nhiệm vụ, chỉ nhìn lướt qua cấp sao cùng yêu cầu tu vi thấp nhất là đã trực tiếp nhận luôn."

Lời này vừa thốt ra, mọi người mới bắt đầu chú ý tới, quả nhiên đúng là như vậy.Đám đệ tử Thần Kiếm phong này dường như chẳng thèm bận tâm đến nội dung nhiệm vụ, chỉ liếc sơ qua vài cái, thế thì hiểu được cái quái gì chứ?

Đến nội dung nhiệm vụ còn chẳng buồn xem mà đã nhận ngay, đúng là quá mức hoang đường.

Một dự cảm chẳng lành lại dâng lên trong lòng mọi người, sự tình dường như không hề đơn giản như vẻ bề ngoài.

Thế nhưng cũng có đệ tử lạc quan tự an ủi:

"Mỗi người bọn họ chỉ nhận đúng ba nhiệm vụ, cho dù có giở trò mờ ám gì đi chăng nữa thì chắc cũng chẳng ảnh hưởng đến đại cục, ắt là không sao đâu."

Đúng vậy, chỉ cần không giống như lần trước thì sẽ không sao cả.

Nghe vậy, đông đảo đệ tử liên tục gật đầu tán thành. Trong khi đó, đám đệ tử Thần Kiếm phong lại bỏ ngoài tai mọi lời bàn tán, sau khi nhận xong nhiệm vụ thì không chút chậm trễ, sải bước ra khỏi Nhiệm Vụ đường rồi nhanh chóng rời đi.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!