Chương 52: Thơm thật đấy

[Dịch] Ta Là Trù Thần, Cả Tông Môn Đều Thèm Đến Phát Khóc

Cửu Ngữ

8.317 chữ

14-08-2026

Đông đảo đệ tử vừa ăn sáng vừa ngước nhìn trận chiến trên bầu trời. Diệp Trường Thanh cũng vậy, có điều hắn không biết Thanh Thạch là ai.

Phải nhờ Lục Du Du giới thiệu hắn mới biết, thì ra người này là bạn chí cốt của phong chủ.

Đáng tiếc, trận chiến chẳng kéo dài được bao lâu. Thanh Thạch nuốt trôi miếng bánh bao, cái miệng dính đầy dầu mỡ lên tiếng:

"Khoan đã."

Hắn chủ động lùi lại phía sau. Thấy vậy, Hồng Tôn cũng dừng tay, nhưng vẻ mặt vẫn đầy phẫn nộ quát lớn:

"Ngươi còn gì để nói nữa?"

Thanh Thạch lại chẳng hề bận tâm đến thái độ đó, chỉ nở một nụ cười đầy thâm ý:

"Thế nên, chuyện hôm qua ngươi cứ giấu giếm ta chính là việc này sao?"

Lời này vừa thốt ra, sắc mặt Hồng Tôn thoáng biến đổi, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại vẻ bình thường, cứng cổ cãi:

"Nói bậy, ta giấu ngươi hồi nào?"

"Hai ta quen biết nhau cũng cả ngàn năm rồi, ngươi nghĩ ta còn không hiểu ngươi sao? Sợ ta phát hiện rồi ăn vạ ở Thần Kiếm phong không chịu đi chứ gì?"

Nghe Thanh Thạch nói vậy, chân mày Hồng Tôn khẽ nhíu lại. Lão già này lại muốn giở trò gì đây? Sao bị hắn nhìn chằm chằm mà trong lòng cứ thấy rợn rợn thế này.

Nụ cười của Thanh Thạch quả thực khiến người ta bất an. Đúng lúc này, vài bóng người từ phía chân trời bay tới, là các cường giả khác của Đạo Nhất tông.

Trong đó có phong chủ của mấy phong khác, cùng với Nhị trưởng lão của chủ phong.

Uy thế từ trận chiến vừa rồi của hai người quá lớn, hiển nhiên đã lập tức thu hút sự chú ý của đông đảo cường giả Đạo Nhất tông.

Nhất là Nhị trưởng lão, tim lão đập thót một cái, còn tưởng có đầu Yêu vương hay cường giả Ma đạo nào đến tấn công Đạo Nhất tông.

Nhưng khi xác định được khí tức truyền đến từ Thần Kiếm phong, khóe miệng Nhị trưởng lão liền giật giật. Cái Thần Kiếm phong này rốt cuộc bị làm sao vậy, ngày nào cũng chỉ có các ngươi là lắm chuyện rắc rối nhất!

Nhưng hết cách, thân là người quản lý chấp pháp đường, Nhị trưởng lão vẫn phải đích thân chạy tới.

Vừa nhìn thấy Hồng Tôn, Nhị trưởng lão liền bực bội lên tiếng:

"Ta nói này sư đệ, sáng sớm tinh mơ thế này ngươi lại muốn làm cái gì nữa đây?"

Giọng điệu tràn ngập oán niệm. Không thể để cho ta thanh tịnh được vài ngày sao? Hay là cái chức đường chủ chấp pháp đường này nhường luôn cho ngươi làm nhé?

Đối mặt với lời phàn nàn của Nhị trưởng lão, Hồng Tôn còn chưa kịp mở miệng thì Thanh Thạch ở bên cạnh đã cười nói:

"Thạch Tùng đạo hữu, đã lâu không gặp."

Nghe vậy, Nhị trưởng lão cũng nở nụ cười:

"Thanh Thạch đạo hữu."

Hai người hiển nhiên là có quen biết, hay nói đúng hơn, Thanh Thạch có giao tình với không ít cường giả của Đạo Nhất tông. Dù sao thì đạt đến cảnh giới như bọn họ, nhìn khắp cả Đông Châu gom lại cũng chỉ có chừng ấy người.

Dẫu không quen biết thì chắc chắn cũng từng nghe danh, vòng tròn giao thiệp vốn chẳng lớn lắm.

Huống hồ Thanh Thạch lại là một tản tu, không có xung đột lợi ích gì với Đạo Nhất tông, hai bên giao hảo cũng là chuyện hết sức bình thường.

"Vừa rồi ta và Hồng Tôn chỉ là nhất thời ngứa tay, tùy tiện luận bàn một chút mà thôi."

Thanh Thạch chủ động lên tiếng giải thích. Nghe vậy, sắc mặt Nhị trưởng lão trở nên kỳ quái, khẽ gật đầu.

Luận bàn? Thế sắc mặt xanh mét kia của Hồng Tôn là sao đây? Còn nữa, cái tên kia, ngươi lau sạch vết dầu mỡ bên khóe miệng rồi hẵng nói có được không hả?

Nhưng nếu Thanh Thạch đã nói như vậy, Nhị trưởng lão cũng không tiện truy cứu sâu thêm.

Chỉ có Hồng Tôn lúc này vẫn đang gườm gườm nhìn Thanh Thạch chằm chằm, cứ có cảm giác lão già này chẳng có ý tốt, lại muốn tính kế mình rồi.

Quả nhiên, dứt lời, Thanh Thạch liền nói tiếp."Còn một chuyện nữa, ta vừa khéo muốn nói rõ với Thạch Tùng đạo hữu."

"Xin cứ nói."

"Chuyện là thế này, trước đây Hồng Tôn đạo hữu từng mời ta gia nhập Đạo Nhất tông. Chỉ là ngươi cũng biết đấy, ta vốn quen thói nhàn vân dã hạc, tự do tự tại. Thế nhưng nay đã nhận đồ đệ, tuổi tác cũng cao, nghĩ bụng cũng nên tìm chốn an ổn. Cho nên ban nãy Hồng Tôn lại mời ta gia nhập Đạo Nhất tông lần nữa, ta đã nhận lời."

"Đợi đã."

Nghe Thanh Thạch nói vậy, Hồng Tôn càng nghe càng căng thẳng. Giỏi lắm, đã sớm biết lão già này lắm mưu nhiều kế, quả nhiên không sai!

Lão vội vàng lên tiếng ngắt lời, nhưng vẫn chậm một bước. Thanh Thạch lập tức nói nhanh hơn, tuôn một tràng kể sạch sành sanh mọi chuyện.

Về chuyện này, Thạch Tùng đương nhiên vô cùng hoan nghênh.

Thanh Thạch chẳng những thực lực cao cường, không hề thua kém các vị phong chủ hay trưởng lão chủ tọa của Đạo Nhất tông, mà bối cảnh còn trong sạch, lai lịch rõ ràng, nói một câu biết rõ ngọn ngành cũng chẳng ngoa.

Lại thêm giao tình nhiều năm, có một người như vậy gia nhập, đối với Đạo Nhất tông đương nhiên là chuyện tốt.

Không nghĩ ngợi nhiều, Thạch Tùng lập tức gật đầu đáp:

"Thanh Thạch đạo hữu bằng lòng gia nhập, Đạo Nhất tông ta đương nhiên vô cùng hoan nghênh. Chuyện này ta chỉ cần báo lại với chưởng môn sư huynh một tiếng là được, đến lúc đó Thanh Thạch đạo hữu cứ trực tiếp vào chủ phong Đạo Nhất tông, đảm nhận vị trí trưởng lão chủ tọa."

Trực tiếp trao cho vị trí trưởng lão chủ tọa, Thanh Thạch hoàn toàn xứng đáng với đãi ngộ này.

Thế nhưng, Thanh Thạch lại dứt khoát từ chối:

"Đa tạ, nhưng ta vẫn muốn ở lại Thần Kiếm phong hơn. Dù sao ta và Hồng Tôn cũng tình như thủ túc, gia nhập Đạo Nhất tông cũng là vì hắn, mong Thạch Tùng đạo hữu lượng thứ."

Vừa nói, Thanh Thạch còn không quên mỉm cười với Hồng Tôn đang có sắc mặt xanh mét.

Thấy nụ cười kia, Hồng Tôn quả thực hận không thể lôi hắn ra đại chiến thêm tám trăm hiệp nữa, lão già này dám chơi xỏ mình!

Tình như thủ túc cái rắm! Vì ta mới gia nhập Đạo Nhất tông ư? Ngươi là vì ta sao? Rõ ràng là vì ba cái bánh bao kia thì có!

Chỉ là Hồng Tôn cũng không ngờ tay nghề của Diệp Trường Thanh lại xuất sắc đến mức này. Vỏn vẹn ba cái bánh bao đã khiến một kẻ cả đời chưa từng gia nhập bất kỳ thế lực nào như Thanh Thạch cam tâm tình nguyện chủ động gia nhập Đạo Nhất tông.

Từ nay về sau lại có thêm một đối thủ cạnh tranh rồi, đối thủ tranh ăn!

"Không được, phải mau chóng đuổi bọn họ đi mới xong."

Vừa cảm thán, Hồng Tôn lập tức phản ứng lại, phải mau chóng đuổi nhóm người Thạch Tùng đi. Tuyệt đối không thể để lộ chuyện của tiểu tử Trường Thanh, bằng không sự cạnh tranh này há chẳng phải sẽ càng thêm kịch liệt sao?

Hồng Tôn vốn dĩ một mình độc tôn, cả Thần Kiếm phong không ai dám giành giật với lão, mỗi bữa cơm đều chắc chắn có phần của mình.

Thế nhưng trước mắt đã tới một Thanh Thạch, lão không muốn có thêm ai khác nữa, nếu không đến lúc đó quả thực rất khó nói.

Nghĩ tới đây, Hồng Tôn vội vàng nhìn sang Thạch Tùng, nói:

"Sư huynh, cứ để Thanh Thạch ở lại Thần Kiếm phong của ta đi, dù sao đều là người của Đạo Nhất tông cả."

Nghe Hồng Tôn nói vậy, nụ cười trên mặt Thanh Thạch càng thêm rạng rỡ, Thạch Tùng trầm ngâm một lát rồi lên tiếng:

"Cũng không phải không được, nhưng hãy tìm lúc thích hợp, sư đệ và Thanh Thạch đạo hữu vẫn nên đến chủ phong gặp đại sư huynh một chuyến. Dù sao chuyện Thanh Thạch đạo hữu gia nhập Đạo Nhất tông cũng là một đại sự."

"Được."

Không chút do dự, Hồng Tôn gật đầu ngay tắp lự, sau đó viện đủ cớ lấp liếm, thúc giục đám người Thạch Tùng rời đi.

Đám người Thạch Tùng cứ thế mơ hồ rời khỏi Thần Kiếm phong. Đợi khi mọi người đi khuất, Hồng Tôn mới bực bội lườm Thanh Thạch một cái, lạnh lùng cất tiếng:"Kẻ nào từng nói cả đời này chỉ muốn làm nhàn vân dã hạc hả? Lời nói ra chẳng khác nào đánh rắm."

"Ây dà, con người ai rồi cũng phải thay đổi mà, ta đây chẳng qua cũng chỉ muốn tìm cho tiểu Vương Dao một chỗ dựa thôi."

"Thôi thôi thôi, từ nay về sau, phàm là lời thốt ra từ miệng ngươi, ta nửa chữ cũng không thèm tin. Còn nữa, ngươi nợ ta ba cái bánh bao nhân súp đấy."

"Hắc hắc, nhắc tới chuyện này, nào nào nào, chúng ta mau quay về trước đã. Ngươi kể rõ cho ta nghe xem, chuyện ăn uống ở Thần Kiếm phong này rốt cuộc thế nào, khi nào dọn cơm, một ngày mấy bữa, có những quy củ gì."

Vừa nhắc tới chuyện ăn uống, Thanh Thạch lập tức hăng hái hẳn lên, một tay khoác vai Hồng Tôn, lôi tuột lão bay thẳng về phía đỉnh núi. Dọc đường đi, hắn không ngừng hỏi han đủ thứ chuyện, khiến sắc mặt Hồng Tôn càng lúc càng thêm khó coi.

"Đã chừng này tuổi rồi còn ôm vai bá cổ, ra cái thể thống gì nữa, buông ra."

"Đừng tuyệt tình thế chứ, dẫu sao chúng ta cũng từng cùng nhau vào sinh ra tử, cùng nhau chia chác chiến lợi phẩm, cùng nhau đến câu lan nghe hát..."

"Cút."

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!