Đi một mạch đến bên ngoài quỷ thị, Tề Hùng lấy Linh Thành của mình ra.
Tuy diện tích không rộng bằng Linh Thành của Hồng Tôn, nhưng cũng đủ chỗ nghỉ ngơi, cho dù có tính thêm cả đám phàm nhân vừa được cứu ra kia.
Sau khi sắp xếp chỗ ở ổn thỏa cho đám phàm nhân này, mọi người còn để họ tự tắm rửa, thay y phục. Người nào mang thương tích đều được điều trị chu đáo, lại còn được phát thêm Bích Cốc đan.
Trước sự ân cần của người Đạo Nhất tông, trong mắt đám phàm nhân dần nhen nhóm lên một tia sáng yếu ớt. Dẫu vẻ mặt vẫn còn đờ đẫn ngây ngô, song ít ra trong ánh mắt đã có thêm vài phần sinh khí.




