Sau khi sắp xếp chỗ ở cho đám người Đạo Nhất tông xong xuôi, Giác Tuệ vẫn không có ý định rời đi, mà nán lại đại sảnh hàn huyên cùng bọn Hồng Tôn, Thanh Thạch, Bách Hoa tiên tử, Thạch Tùng, Trương Thiên Trận và Tuyệt Tình sư thái.
"Sư thái, có cần bần tăng sắp xếp riêng một tiểu viện không?"
Ông nhìn về phía Tuyệt Tình sư thái hỏi. Lời vừa dứt, Giác Tuệ chợt cảm nhận được một luồng sát ý ập thẳng về phía mình. Quay đầu nhìn lại, ông phát hiện Thạch Tùng đang trừng mắt nhìn mình chằm chằm.
Bốn mắt nhìn nhau, Giác Tuệ đã xác định được ngọn nguồn sát ý, thấy kỳ quái liền lẩm bẩm một câu:




