Hôm qua uống quá khuya, chơi quá hăng, cả người Hồng Tôn lúc này vẫn còn lâng lâng choáng váng, thế nên căn bản chẳng có tâm trạng đâu mà để ý đến Từ Kiệt.
"Chắc chắn, chắc chắn rồi! Cút đi, đừng lấy mấy cái chuyện rách việc này ra phiền ta."
Lời còn chưa kịp nói hết đã bị Hồng Tôn đuổi thẳng cổ ra ngoài. Đứng trước cửa phòng, Từ Kiệt cắn răng, dứt khoát liên lạc với Triệu Chính Bình.
"Đại sư huynh, sư bá bảo huynh dẫn sư thái tới nhã gian Thu Nguyệt ở Bế Nguyệt lâu."




