Cố gượng chút hơi tàn, Lão Long Vương ngẩng đầu nhìn Long Ngạo Thiên, nhận ra sắc mặt gã rõ ràng không đúng, trong lòng tức khắc hoảng loạn.
Mẹ kiếp, lão rõ ràng còn chưa chết, tên này đang nói lời điên khùng gì vậy?
Đừng nói Lão Long Vương ngơ ngác, ngay cả bốn người Hồng Tôn cũng ngây ra như phỗng. Bọn họ nhìn Lão Long Vương đang thoi thóp, lại nhìn sang vẻ mặt đầy đau xót của Long Ngạo Thiên. Tình huống gì đây?
Bỗng chốc trở thành tâm điểm của toàn trường, Long Ngạo Thiên quét mắt nhìn qua chúng Yêu Vương, sắc mặt hơi trầm xuống, giọng điệu bình tĩnh nói:




