Sau khi tới Thiên Nguyên, Nhậm Phi Hồng cũng giống Lý Ngôn và Lạc chủ biên, đều nhận ra nơi này đã đông người hơn hẳn.
Dân số tăng lên thường sẽ kéo theo cảnh chật chội đông đúc, nhưng số người mới tới đây phần lớn là người sắt và những cư dân cũ từ Thường Pháp thị, phẩm hạnh đạo đức cũng không có vấn đề gì.
Vật giá khá thấp giúp bọn họ còn cầm cự được một thời gian, nhưng dựa vào những điều từng mắt thấy tai nghe trước đó, Nhậm Phi Hồng không cho rằng Thiên Nguyên có nhiều vị trí việc làm đến mức đủ để giữ chân bọn họ ở lại lâu dài.
(Ừm... phải mau bảo thầy giáo dời học viện tới đây mới được, nếu không bên này thiếu cơ hội việc làm, áp lực của sư đệ sẽ quá lớn. Lúc này phải bắt đầu chọn địa điểm, rồi chuẩn bị xây dựng đại học, san sẻ bớt gánh nặng cho sư đệ.)




