Theo sau người sắt, Trần Vũ vừa đi vừa tiện tay mở cuốn cẩm nang mà nhân viên chính thức đưa cho, bắt đầu xem phúc lợi đãi ngộ của mình.
Thường Pháp thị tự xưng là tiên phong đạo đức, đồng thời phân chia con người thành nhiều tầng lớp.
Tầng lớp thấp nhất là cư dân hạ thành khu. Nơi đó tập trung rất nhiều người sắt và những kẻ vừa mới bước chân vào đây, quyền lợi thấp nhất, thuộc đẳng thứ mười ba.
Mua đồ phải nộp thêm một phần mười “thuế ô nhiễm đạo đức”, dùng điện thoại cũng chỉ được sử dụng “gói cước hạ đẳng nhân” giá ba trăm nguyên mỗi tháng, chỗ ở thì là đại thông phô, phải chen chúc thuê chung với ba trăm người.




