Biết được dưỡng khí nơi này chỉ còn đủ cho chín mươi chín hơi thở, Trần Vũ nhẩm tính một chút. Hắn phát hiện nếu muốn sống sót trở về, cứ mỗi bốn tiếng đồng hồ hắn mới được hít thở một lần.
Cũng may ở đây chỉ tính số lần hít thở chứ không tính dung lượng, nên hắn lập tức vận dụng Địa Tạng Bồ Tát quán tưởng pháp. Nguyên thần quán tưởng ra chứng phì đại phổi, giúp hắn tạo ra một lá phổi khổng lồ, từ đó dự trữ được lượng không khí lớn hơn nhiều.
Đồng thời, hắn điều tiết hạ thấp thân nhiệt để giảm thiểu tần suất hô hấp. Tiếp đó, hắn cường hóa hệ thống tuần hoàn pháp lực trong cơ thể, dùng việc đốt cháy pháp lực để duy trì sinh cơ thay cho hít thở.
Điều chỉnh xong xuôi, hắn nín thở, bất đắc dĩ nói với Mộng Linh Nhất: “Mộng sư phó, lần sau có chuyện như vậy nàng làm ơn nói sớm một chút được không?”




