Sáng sớm.
Trần Lăng chậm rãi mở mắt.
Ánh nắng rực rỡ từ ngoài cửa sổ hắt vào, xua tan đi vẻ ngột ngạt u ám vốn có của căn phòng, mang đến vài phần ấm áp. Ô cửa sổ kính màu lưu ly rực sáng như ngọc bích, cây bút lông ngỗng trắng muốt trên bàn cũng lấp lánh dưới ánh mặt trời...
Trần Lăng nằm trên giường, đưa mắt nhìn quanh, trong lòng chợt dâng lên cảm giác như vừa trải qua một kiếp khác.




