Trần Lăng liếc nhìn họ một cái, rồi coi như không có gì mà tiếp tục nhìn lên trên. Dường như hắn hoàn toàn chẳng để những kẻ này vào mắt, chỉ quan tâm xem còn phải đi bao xa nữa mới tới điểm cuối của bậc thang này...
Bước chân của hắn vẫn vững vàng và trầm ổn.
Dù hắn chẳng có thêm động tác nào, đám người lăm lăm binh khí trong tay vẫn cảm thấy một luồng áp lực ập thẳng vào mặt. Muốn lùi nhưng không dám, họ chỉ đành cắn răng, run rẩy chĩa vũ khí về phía Trần Lăng.
Hí phục và hoàng bào đan xen tung bay trong gió. Trần Lăng thong thả bước lên bậc thang ngay trước mặt họ, bước chân không hề khựng lại, thản nhiên đưa cổ nghênh đón những mũi giáo sắc lẹm kia...




