Tiểu Giản sững sờ.
Cậu chỉ là một tên người hầu bình thường, một con kiến hôi có chết ở Cực Quang Thành cũng chẳng ai thèm bận tâm... Thế mà giờ đây, lại có một người xuất hiện trước mặt tất cả, giúp cậu vực thẳng cái sống lưng đã còng rạp suốt mười mấy năm qua.
Tiểu Giản không quen người này, cũng chẳng biết Bích 6 là cái gì. Nhưng ngay khoảnh khắc Tôn Bất Miên thốt ra câu đó, sâu trong tâm trí cậu dường như có thứ gì đó sắp thức tỉnh, một luồng cảm xúc mãnh liệt chưa từng có cuồn cuộn dâng trào nơi đáy lòng!
"Rốt cuộc anh là ai..." Tiểu Giản lẩm bẩm.




