Tôn Bất Miên vô thức lùi lại nửa bước để tránh bóng người vừa văng ra khỏi cửa.
Đợi bụi mù lắng xuống, Tôn Bất Miên mới cúi đầu nhìn rõ mặt người kia. Chẳng hiểu sao, một cảm giác quen thuộc cứ thế dâng lên trong lòng hắn...
"Bảo mày lấy nước rửa chân cho tao, mà đến cái nhiệt độ nước cũng không biết pha cho chuẩn à? Hồi bố mày làm chó cho Diêm gia chúng tao còn biết điều hơn mày nhiều! Đồ phế vật!"
Một gã trông như quản gia sải bước từ trong cửa ra, hất cằm chửi bới đầy kiêu ngạo.




