Khương Tiểu Hoa đang rất bực mình.
Trước khi xuất phát từ Vô Cực Giới Vực, mấy lão vu sư đã nói ngon nói ngọt với hắn, bảo rằng chỉ cần làm một cái xác chết vô tri để trưng bày, nằm im một mạch đến Thiên Khu Giới Vực là xong... Ai ngờ đi được nửa đường lại bị nhét vào cái chốn quỷ quái này một cách khó hiểu, nằm chỗ nào cũng không yên thân.
Biết thế này, có lẽ hắn chẳng thà không ra tay cứu mấy đứa nhóc kia, cứ nằm thẳng cẳng ở Hôi Giới, dù sao cũng yên tĩnh hơn chỗ này nhiều.
Khương Tiểu Hoa ngoảnh đầu nhìn về hướng đội binh mã vừa rời đi ban nãy.




