Xình xịch — xình xịch — xình xịch —
Cơn gió lạnh thấu xương càn quét qua vùng đất hoang vu, bầu trời xám xịt che khuất cả ánh sáng. Trên mặt đất đen kịt nứt nẻ, một luồng sáng chói mắt men theo đường ray lao vun vút từ đằng xa tới.
Đó là một chuyến tàu giới vực đang lao vun vút trong Hôi Giới. Những dòng chú văn chằng chịt bám trên bề mặt thân tàu và đường ray tỏa ra thứ ánh sáng nhàn nhạt. Tiếng động cơ gầm rú lướt qua cuốn theo cát sỏi bay mù mịt dọc hai bên đường ray.
Lúc này, trong một toa tàu nào đó, một thanh niên đeo kính râm tròn nhỏ nhắn đang uể oải ngáp một cái.




