Đôi môi khô nứt của ông lão run rẩy hé mở, khóe mắt tưởng chừng đã cạn khô từ lâu lại một lần nữa ngấn lệ... Bảy chữ ấy giống như một thanh kiếm xuyên qua đằng đẵng ba trăm năm, đâm trúng vào nơi mềm yếu nhất trong cõi lòng hắn.
Khoảnh khắc này, bao nhiêu mệt mỏi, đau đớn, uất ức bị dồn nén tận sâu trong tim... đều không thể kìm nén mà trào dâng. Chúng ngưng tụ lại thành từng giọt nước mắt đục ngầu, lăn dài trên gò má rồi tí tách rơi xuống mảnh đất hoang tàn.
Chẳng ai biết ba trăm năm qua hắn đã sống thế nào.
Hắn gánh vác trách nhiệm bảo vệ Hồng Trần Giới Vực, chịu đựng nỗi đau đớn khi bị thiết bị hư hỏng đâm xuyên qua cơ thể, cắn răng vượt qua nỗi cô đơn mà người thường chẳng thể thấu, dùng từng đường kim mũi chỉ để đọ sức với thời gian...




