"Khôi thủ Thanh Thần Đạo... cung nghênh Hồng Trần Quân trở về."
Dao Thanh không xưng tên thật của mình.
Hắn lặng lẽ đứng đó, cúi gằm mặt, thậm chí không dám ngẩng lên nhìn thẳng Tô Tri Vi lấy một lần. Lúc này, hắn đang cố gắng kìm nén hết mức, chỉ sợ nếu nhìn vào mắt cô, hắn sẽ không nhịn được mà để lộ sơ hở...
Thế nên, hắn chỉ đăm đăm nhìn cái bóng vỡ vụn của mình trên mặt nước, dáng vẻ trông vô cùng kính cẩn và khiêm nhường.




