Tầng mây đen như mực che khuất vầng trăng sáng. Trên đống đổ nát u tối, hai bóng người bước đi loạng choạng rồi dừng lại trước cổng trang viên.
"Chủ tịch, ngài vẫn ổn chứ?" Trọng Thất với toàn thân dính đầy vảy máu đang đỡ lấy Mục Xuân Sinh, khàn giọng hỏi.
Trong bóng tối, một đôi mắt từ từ mở ra.
Mục Xuân Sinh lúc này đã hoàn toàn rũ bỏ dáng vẻ già nua tàn tạ trước kia. Cả người ông như trẻ ra cả chục tuổi, làn da lốm đốm xấu xí nay lại mịn màng như da em bé. Đôi chân tuy vẫn cứng đờ và gầy gộc nhưng đã đủ sức nâng đỡ ông bước đi tự nhiên.




