"Khụ khụ khụ khụ..."
Trước mắt Phỉ Ca đã hóa thành một màu đỏ quạch, đến cả bóng người đang đi tới cũng nhìn không rõ nữa. Hắn run rẩy đưa tay sờ xuống dưới, phần từ thắt lưng trở xuống đã trống rỗng.
Đồng tử Phỉ Ca run lên bần bật. Hắn khó nhọc ngoái đầu nhìn lại, phát hiện đôi chân của mình đang nằm trơ trọi cách đó vài mét, đã đứt lìa khỏi cơ thể...
Hắn thậm chí còn chưa kịp nhìn thấy kẻ địch ở đâu thì đã bị một nét bút chém ngang lưng trong chớp mắt.




