"Ngài không định đổi tên ạ?" Khổng Bảo Sinh ngạc nhiên hỏi.
Người ta mua lại cửa hàng, ai cũng hận không thể vứt sạch đồ đạc của chủ cũ đi vì sợ xui xẻo. Vậy mà Trần Lăng bỏ ra hai mươi vạn mua lại rạp hát, không những chẳng sửa sang chút nào, đến cái tên cũng giữ nguyên... Điều này khiến Khổng Bảo Sinh nghĩ mãi không ra.
"Không đổi nữa, đổi tên lại phải thay biển hiệu." Trần Lăng tùy tiện tìm một cái cớ, "Tôi có đúng hai mươi vạn, giờ cạn tiền mua mấy thứ này rồi, mọi thứ cứ làm đơn giản thôi... Với lại, cái tên cũ nghe cũng hay, cứ dùng tiếp đi."
Khổng Bảo Sinh gãi đầu. Thấy tối qua Trần Lăng trả tiền sòng phẳng như vậy, cậu còn tưởng hắn cực kỳ giàu có, giờ xem ra Lâm tiên sinh sống cũng chẳng dễ dàng gì... Chắc là đã dồn hết gia tài vào cái rạp hát này rồi.




