Con sóng khổng lồ ngập trời bị chẻ đôi từ chính giữa, tựa như một bức rèm bị ai đó vén lên một góc. Sóng vỗ mạnh vào rạn đá, bọt nước trắng xóa tức thì bắn tung tóe xa hàng chục mét.
Lần này, Trần Lăng không bị đánh bay đi nữa.
Hắn đứng giữa khe hở của con sóng khổng lồ, ngoại trừ việc bị bọt nước ập xuống ướt sũng cả người thì không hề hấn gì.
Đôi mắt đang nhắm nghiền chậm rãi mở ra, trong đáy mắt vẫn còn vương lại sự tức giận và đau thương, dường như hắn vẫn chưa thoát khỏi trạng thái nhập vai ban nãy.




