Những giọt mưa xuyên qua cơ thể hư ảo của Trần Lăng. Hắn đứng ở cửa, nhìn gã thợ săn bước ra từ núi thây biển máu, chìm vào im lặng.
Rõ ràng... đây không phải là đoạn "kịch bản" mà hắn đang tìm kiếm, nhưng lại là "tình tiết" quan trọng nhất trong cuộc đời Nhiếp Vũ. Chính cuộc chém giết ngày hôm đó đã tạo nên "Thợ Săn Nhiếp Vũ" sau này.
Trần Lăng có thể hiểu được hành động của Nhiếp Vũ. Nếu đổi lại là hắn, e rằng hắn còn làm ra những chuyện điên rồ hơn... Nói thật, hắn thậm chí khá tán thưởng Nhiếp Vũ. Nếu không phải hai bên khác biệt lập trường, có lẽ đã chẳng cần phải chém giết lẫn nhau đến bước này.
Đáng tiếc, trên đời này làm gì có "nếu như".




