Đôi mắt sói dưới ánh trăng khẽ đảo, xuyên qua lớp kính sát đất khóa chặt lấy một bóng dáng già nua trong phòng thêu. Sát khí rợn người hòa cùng ánh trăng bàng bạc phủ kín mặt đất, tựa như sương giá.
Tiêu Xuân Bình một tay cầm kim, lặng lẽ ngồi trước một bức tranh thêu lộn xộn. Những sợi tơ chằng chịt đan xen trên mặt vải, lờ mờ phác họa ra đường nét của một viện bảo tàng...
Đầu ngón tay bà khẽ nhấc lên, mũi kim lại nhẹ nhàng đâm xuống một điểm nào đó.
Đùng——!!




