Triệu Ất đứng sững ở cửa, cứng đờ như một bức tượng.
Ánh mắt đờ đẫn của hắn chậm rãi lướt qua căn phòng, quét qua từng khuôn mặt tái nhợt đến ám ảnh... Hắn biết những người này, họ đều là những người sống sót đến từ Tam khu, là những người hàng xóm đùm bọc lẫn nhau trong tòa nhà này, là những người đồng cảnh ngộ ôm lấy nhau sưởi ấm nơi đất khách quê người.
Nhưng giờ đây, họ lại giống như đang xông hơi, cởi phăng những lớp chăn đệm dày cộp vốn quấn chặt trên người. Họ tựa sát vào nhau, khóe môi vương nụ cười nhạt, tựa như đang chìm vào một giấc ngủ bình yên.
Giữa bầu không khí tĩnh lặng và yên bình đến kỳ lạ ấy, đôi môi nứt nẻ của Triệu Ất run rẩy mấp máy...




