Vài phút sau, ba bóng người mặc áo blouse trắng đẩy chàng thanh niên ở phòng bên cạnh đi.
Giản Trường Sinh vẫn luôn âm thầm quan sát bọn họ. Từ đầu đến cuối, thanh niên kia không hề có ý định phản kháng, chỉ lặng lẽ nằm trên tấm ga giường trắng muốt, hệt như đang chuẩn bị đón nhận cái chết... Cửa phòng đóng lại, trong căn phòng trống trải giờ chỉ còn một mình hắn.
À không, và một cây nấm nữa.
Thấy vậy, Giản Trường Sinh liền xoay người nhảy xuống giường. Thế nhưng hai chân vừa chạm đất, hắn đã "bịch" một tiếng, quỳ rạp xuống sàn.




