[Dịch] Ta Không Phải Hí Kịch Thần

/

Chương 126: Trần Lăng, sao sắc mặt cậu lại khó coi thế

Chương 126: Trần Lăng, sao sắc mặt cậu lại khó coi thế

[Dịch] Ta Không Phải Hí Kịch Thần

Tam Cửu Âm Vực

7.140 chữ

12-06-2026

Hàn Mông băng qua con phố đổ nát nồng nặc mùi máu tanh, đi thẳng đến Trụ sở Chấp pháp giả. Bên trong, vô số bóng người đang tất bật chạy ngược chạy xuôi, thống kê số người thiệt mạng sau đợt tấn công vừa rồi.

Thấy ba vị Chấp pháp quan sóng vai bước tới, đám đông liền cung kính cúi chào. Một Chấp pháp giả vội vã tiến lên đón.

"Mông ca, đã có thống kê sơ bộ về số lượng thương vong lần này rồi ạ."

Hàn Mông dừng bước: "Thế nào rồi?"

Chấp pháp giả nọ lật xem tài liệu, báo cáo: "Theo thống kê sơ bộ, có khoảng bảy nghìn người tử vong trong đợt tấn công này. Ngoài ra, còn ít nhất tám nghìn người trọng thương đang được cấp cứu, cùng hơn mười nghìn người bị thương nhẹ..."

"Trong đó, Hàn Sương phố có số người thương vong ít nhất, gần như toàn bộ đều sống sót, tiếp theo là Hàn Phong phố và Hàn Tuyết phố."

Nghe đến những con số này, Tịch Nhân Kiệt khẽ thở phào nhẹ nhõm. Kết quả này tốt hơn nhiều so với dự tính của hắn.

Hàn Mông hơi khựng lại, kinh ngạc liếc nhìn Trần Lăng bên cạnh... Hắn đương nhiên biết Hàn Sương phố là khu vực do ai quản lý, ngay cả Hàn Tuyết phố cũng nằm ngay sát đó. Tỷ lệ thương vong ở hai con phố này thấp như vậy, phần lớn chắc chắn là nhờ công của Trần Lăng.

Một Chấp pháp quan vừa mới nhậm chức mà đã làm được đến mức này, quả thực khiến hắn phải bất ngờ.

Trần Lăng cũng nhận ra ánh mắt của Hàn Mông bèn nhìn lại. Hàn Mông dời mắt đi, khẽ gật đầu với vị Chấp pháp giả kia rồi cầm lấy tập tài liệu.

"Tôi biết rồi, mọi người cứ tiếp tục làm việc đi."

Nói xong, hắn dẫn Trần Lăng và Tịch Nhân Kiệt đi vào văn phòng nằm sâu tít bên trong, đóng cửa phòng lại, tiện tay kéo luôn rèm cửa sổ.

Trong không gian yên tĩnh của văn phòng, sắc mặt Hàn Mông trở nên nghiêm trọng thấy rõ.

"Mông ca, sao thế anh?"

Tịch Nhân Kiệt thấy vậy liền khó hiểu hỏi: "Không phải anh đã diệt sạch Tai ách rồi sao? Sao lại còn..."

"Lần Giao thoa Hôi Giới này rất bất thường." Hàn Mông chậm rãi ngồi xuống ghế. Không biết có phải do trận chiến vừa rồi tiêu hao quá nhiều tinh thần lực hay không mà gương mặt hắn lộ rõ vẻ mệt mỏi: "Tôi đã đi vào Hôi Giới từ điểm giao thoa ở Nhà máy thép."

"Anh vào Hôi Giới rồi á?"

Tịch Nhân Kiệt kinh ngạc trợn tròn mắt.

"Ừ." Hàn Mông bình tĩnh gật đầu, "Vị trí không gian tương ứng với Tam khu trong Hôi Giới có nhiều hơn một điểm Giao thoa Hôi Giới... Điểm ở Nhà máy thép chắc là nơi hình thành đầu tiên nên phạm vi mới lớn nhất. Những điểm giao thoa khác tuy hiện tại còn nhỏ, chưa đủ để Tai ách chui qua, nhưng e rằng cũng chỉ là chuyện sớm muộn thôi."

Nghe đến đây, Trần Lăng cũng nhớ lại, quả thực lúc ở trong Hôi Giới hắn cũng từng nhìn thấy những điểm giao thoa nhỏ đó.

"Nhiều hơn một điểm Giao thoa Hôi Giới sao... Chuyện này sao có thể chứ." Tịch Nhân Kiệt cau chặt mày.

"Tôi cũng nghĩ là không thể nào, dù sao chuyện này kể từ khi Cực Quang Giới Vực được thành lập đến nay chưa từng xảy ra... Nhưng tôi biết rõ bản thân đã nhìn thấy những gì."

"Nói vậy tức là đợt tấn công của Tai ách lần này vẫn chưa kết thúc, sau này có thể sẽ xuất hiện con thứ hai, thứ ba nữa?" Trần Lăng hỏi ngược lại.

"Đúng thế."

Trần Lăng lập tức thấy hơi đau đầu... Chỉ một con Tai ách Ngũ giai đã càn quét khiến Tam khu suýt chút nữa bị diệt vong hoàn toàn, nếu như tới thêm mấy con nữa, chỉ dựa vào ba người bọn họ thì làm sao mà chống đỡ nổi?

"Thế nên tôi mới giấu kín chuyện này, chỉ nói cho hai cậu biết thôi." Hàn Mông chậm rãi nói, "Sau đợt tấn công của Tai ách lần này, thương vong ở Tam khu vô cùng nghiêm trọng, tâm lý người dân cũng đang rất bất ổn... Nếu để họ biết chuyện này, e là sẽ gây ra bạo loạn mất."Một lát sau, Trần Lăng bỗng lên tiếng: "Phía Cực Quang Thành vẫn chưa có hồi âm à?"

"Chưa." Sắc mặt Hàn Mông vô cùng nghiêm trọng, "Đó cũng là chuyện tiếp theo tôi định nói... Tôi phải đích thân đến Cực Quang Thành một chuyến."

Nghe vậy, Tịch Nhân Kiệt thoáng giật mình, liền hỏi: "Đi Cực Quang Thành? Một mình anh đi á?"

"Đúng là... bây giờ chỉ còn mỗi cách này." Trần Lăng trầm ngâm, "Một khi đã mất liên lạc thì đành phải dùng cách trực tiếp nhất, đến gặp mặt nói chuyện thẳng với họ... May mà Cực Quang Thành cách Tam khu cũng không quá xa."

"Trần Lăng nói đúng đấy."

Hàn Mông gật đầu: "Không biết có phải đám sương mù này đã cắt đứt liên lạc hay không mà phía Cực Quang Thành mãi vẫn bặt vô âm tín... Nhưng chuyện lần này quá nghiêm trọng, nếu cứ mặc kệ, e rằng Tam khu sẽ gặp họa diệt vong. Phải nhanh chóng báo cáo lên Cực Quang Thành, yêu cầu họ cử người tới chi viện.

Tôi đi là nhanh nhất, có thể đi về Cực Quang Thành ngay trong ngày. Hai cậu ở lại lo duy trì trật tự cho Tam khu, đợi tôi về."

"Rõ rồi." Tịch Nhân Kiệt trịnh trọng đáp.

Hàn Mông vừa định đứng dậy rời đi, như sực nhớ ra điều gì, hắn lại dừng bước.

"Còn một chuyện nữa."

"Chuyện gì thế?"

"Có một Hoàng Hôn Xã viên đã băng qua Hôi Giới, lọt vào Tam khu rồi."

Câu này vừa dứt, Tịch Nhân Kiệt lập tức biến sắc, vừa kinh ngạc vừa sợ hãi lặp lại: "Hoàng Hôn Xã viên?"

"Đúng vậy, là một Dung hợp giả. Năng lực của kẻ này rất quỷ dị, thậm chí còn giữ được màu sắc khi ở trong Hôi Giới..."

Tịch Nhân Kiệt chau chặt mày. Nghe Hàn Mông mô tả xong, vẻ mặt hắn trở nên hơi là lạ:

"Hắn... có phải mặc đồ đỏ không?"

"Các cậu cũng gặp rồi à?" Ánh mắt Hàn Mông đanh lại.

Tịch Nhân Kiệt vội vàng kể lại chuyện đụng độ người áo đỏ, Hàn Mông chăm chú lắng nghe... Còn Trần Lăng thì cứ đứng im lìm một bên, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, tuyệt nhiên không hé nửa lời.

"Năng lực khớp nhau, xem ra là cùng một người."

Hàn Mông đưa tay xoa cằm. Trên gương mặt vị Chấp pháp quan vốn luôn thông minh và dày dặn kinh nghiệm này, hiếm hoi lộ ra vẻ hoang mang tột độ...

"Rõ ràng là Dung hợp giả, thế mà lại ăn thịt cả Tai ách... Kẻ mang mật danh [Cơ 6] này rốt cuộc là ai?"

"Nghe đồn người của Hoàng Hôn Xã toàn là lũ điên, nên chuyện ăn Tai ách chắc cũng chẳng có gì lạ đâu nhỉ?" Trên mặt Tịch Nhân Kiệt vẫn còn vương nét rùng mình sợ hãi, không ngờ hắn lại từng chạm trán trực diện với một thành viên của Hoàng Hôn Xã. "Cơ mà nói đi cũng phải nói lại, mấy con rết đó tởm chết đi được, sao hắn nuốt trôi cho được nhỉ?"

"Rết á?" Trần Lăng ngớ người.

"Thì là đám Tai ách lúc nãy đấy. Tuy toàn thân đen thui nhìn không rõ, nhưng xét theo hình dáng bên ngoài thì chắc là rết nhỉ?" Tịch Nhân Kiệt ngập ngừng đáp.

"Đúng là rết, nhưng là giống rết đến từ Quỷ Trào Thâm Uyên, hơn nữa chỉ là một nhánh nhỏ của loài côn trùng ở đó thôi." Hàn Mông bổ sung.

"Quỷ Trào Thâm Uyên? Đó là chỗ nào vậy?"

"Chắc là một nơi nào đó trong Hôi Giới, cụ thể tôi cũng không rõ."

"Vậy à... Trần Lăng, sao mặt cậu tự dưng tái mét thế kia?"

Tịch Nhân Kiệt thấy sắc mặt Trần Lăng trắng bệch liền khó hiểu hỏi.

"...Không có gì, tôi chỉ hơi mệt chút thôi." Trần Lăng khàn giọng đáp.

Hàn Mông liếc nhìn đồng hồ, không nán lại thêm mà đi thẳng ra khỏi Trụ sở Chấp pháp giả, hóa thành một vệt sáng đen biến mất vào làn sương mù dày đặc... Tịch Nhân Kiệt vỗ vỗ vai Trần Lăng, an ủi:"Cậu nghỉ ngơi một lát đi."

Nói xong, hắn cũng quay người bước ra khỏi phòng.

Đợi đến khi trong phòng chỉ còn lại một mình Trần Lăng, cảm giác buồn nôn bị hắn cố kìm nén nãy giờ rốt cuộc cũng trào lên. Hắn vội ôm lấy thùng rác cạnh bàn, nôn khan dữ dội!

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!