Hàn Vũ Nhai.
"Mẹ, mẹ ơi...?"
Một cô bé cả người đầy máu đang bám vào tường lê từng bước chậm chạp. Chân trái của em vẹo đi trông rất mất tự nhiên. Ánh mắt em lướt qua làn sương mù tĩnh lặng chết chóc, khuôn mặt tràn ngập nỗi sợ hãi và tuyệt vọng.
Một tiếng rít quái gở chợt vang lên từ phía trước con phố khiến sắc mặt cô bé lập tức cắt không còn giọt máu. Em vội thu mình co rúm lại sát chân tường, cả cơ thể run lên bần bật.
Đúng lúc này, một bàn tay nhẹ nhàng vỗ lên vai em.
Cô bé giật mình kêu lên một tiếng, theo bản năng rụt người về phía trước. Em kinh hoàng ngẩng đầu lên, chợt nhận ra người đứng sau lưng mình không phải quái vật, mà là một thanh niên mặc áo măng tô đen.
"Bé con, cháu sao thế?" Tịch Nhân Kiệt cố nặn ra một nụ cười dịu dàng trên gương mặt tái nhợt.
Có lẽ nhờ nụ cười ấy mà nỗi sợ hãi trên mặt cô bé cũng vơi đi phần nào, em lí nhí đáp:
"Cháu... cháu bị lạc mất mẹ rồi."
Tịch Nhân Kiệt nhìn quanh, trên con phố mịt mù sương trắng hoàn toàn chẳng thấy bóng dáng một ai.
"Hai mẹ con lạc nhau lúc nào thế?"
"Dạ mới vừa nãy thôi ạ..."
"Mẹ cháu chạy về hướng nào rồi?"
Cô bé giơ tay chỉ về phía con phố vắng tanh trước mặt.
Tịch Nhân Kiệt thở dài, cúi người xuống: "Để chú cõng cháu đi tìm mẹ nhé, chịu không?"
Cô bé gật đầu. Tịch Nhân Kiệt cõng em lên lưng, một tay lăm lăm thanh kiếm thép loang lổ vết máu, bước đi loạng choạng tiến vào trong làn sương mù dày đặc.
Sau vài giờ ròng rã tìm kiếm và chiến đấu, thể lực của Tịch Nhân Kiệt đã gần tới giới hạn. Nhưng lúc này hắn vẫn chưa thể nghỉ ngơi. Hàn Mông vừa đi, hắn chính là trụ cột của Tam khu. Trước khi dọn sạch mọi con phố, hắn tuyệt đối không được phép gục ngã.
Tịch Nhân Kiệt cõng cô bé chậm rãi bước tới. Các cửa tiệm hai bên đường vương vãi đầy vết máu, những mảnh thi thể không nguyên vẹn nằm phơi ra đó, máu cũng đã khô cong lại...
"Cháu tên là gì?" Tịch Nhân Kiệt đột nhiên lên tiếng.
"Dạ, Tiểu Kỳ ạ."
"Tiểu Kỳ này, cháu nhắm mắt lại trước đi, đợi chú tìm được mẹ rồi cháu hẵng mở mắt ra nhé, được không?"
"Dạ." Cô bé ngoan ngoãn nhắm nghiền mắt lại.
Tịch Nhân Kiệt đi xuyên qua con phố chết chóc. Khoảng mười mấy phút sau, một chuỗi âm thanh ồn ào từ đằng xa chợt vọng lại.
Vẫn còn người sống!
Tịch Nhân Kiệt lập tức rảo bước nhanh hơn.
Khi càng lúc càng đến gần nơi phát ra tiếng ồn, hắn nhìn thấy trong một căn nhà ở góc phố, một nhóm người đang vây quanh một người máu me be bét, vẻ mặt đầy lo lắng bàn tán chuyện gì đó.
"Tôi đã bảo là không cứu nổi nữa đâu... Mau đi thôi!"
"Đúng đấy, không đi nhanh là lũ quái vật kia lại đuổi tới nơi bây giờ!"
"Nhưng anh ấy vẫn còn sống mà! Chúng ta không thể cứ thế bỏ mặc anh ấy ở đây được, vừa rồi anh ấy đã cứu mạng chúng ta đấy!"
"Tôi thấy càng chạy ra ngoài càng nguy hiểm, có khi trốn trong nhà mới là an toàn nhất."
"..."
Trong căn nhà này có khoảng sáu bảy người, mặt mũi ai nấy đều lấm lem bụi đất và vết máu, trông như thể vừa tháo chạy thục mạng từ những con phố khác tới đây. Lúc này, có hai ba người đang vây quanh một người đàn ông bị thương nặng, khẩn trương băng bó cho anh ta.
Nghe thấy tiếng nói chuyện của họ, Tiểu Kỳ đang nằm trên lưng Tịch Nhân Kiệt đột nhiên mở choàng mắt, vui mừng reo lên:
"Mẹ ơi!"
Đám người trong nhà đồng loạt ngoái đầu lại nhìn.
Nhìn thấy Tịch Nhân Kiệt mặc áo măng tô đen đang đứng ngoài cửa, tất cả đều sững sờ. Giây tiếp theo, một người phụ nữ trung niên trong số đó đột ngột đứng bật dậy, hớt hải chạy ào ra phía cửa."Tiểu Kỳ!! Vừa nãy con chạy đi đâu thế, mẹ tìm con mãi..."
"Đứng lại!"
Tiếng quát trầm đục của Tịch Nhân Kiệt đột ngột vang lên.
Tiếng quát làm tất cả mọi người trong nhà giật bắn mình. Người phụ nữ trung niên đang chạy ra được nửa chừng cũng khựng lại, khó hiểu nhìn hắn.
Tịch Nhân Kiệt tóm chặt lấy cánh tay Tiểu Kỳ khi cô bé chực nhảy xuống, che chắn cho cô bé rồi cẩn thận lùi từng bước ra ngoài... Hắn nắm chặt thanh kiếm thép, ánh mắt ghim gắt gao vào đám người trong nhà. Dưới lớp sương mù bao phủ, cái bóng của họ đang vặn vẹo, bò trườn trong bóng tối.
Đám người này, tất cả đều đã bị Tai ách nhắm trúng.
"Mẹ ơi..." Tiểu Kỳ vươn tay với về phía mẹ, nhưng khoảng cách giữa hai người lại ngày một xa dần, ánh mắt cô bé ngập tràn vẻ hoang mang.
"Chấp pháp quan đại nhân, ngài làm thế là có ý gì?"
Người phụ nữ trung niên nhíu mày, sốt ruột muốn chạy tới bế con lại, nhưng Tịch Nhân Kiệt đã nhanh tay mở tung cánh cửa của căn nhà đối diện, đẩy mạnh cô bé vào trong rồi khóa trái lại.
"Mẹ ơi!"
Xoạt ——
Người phụ nữ trung niên vừa bước ra khỏi cửa nửa bước, hàng loạt cái bóng đen kịt từ trong nhà đã đột ngột lao vọt lên. Giữa không gian chật hẹp, chúng chớp mắt vồ ngã những người đang đứng ngay sát cạnh. Chỉ trong tích tắc, tiếng la hét thảm thiết cùng tiếng máu thịt bị xé toạc điên cuồng đan xen vào nhau!
Thấy cảnh đó, hai mắt Tịch Nhân Kiệt đỏ ngầu. Thân thể hắn lập tức bị một lớp màu đen bao phủ tựa như áo giáp sắt. Hắn xách kiếm thép, không chút do dự lao thẳng vào trong nhà!
Hắn cố gắng cứu người phụ nữ trung niên ở gần mình nhất, nhưng khi lưỡi kiếm chém xuống người con rết bóng đêm, đầu của cô ta đã bị cắn đứt mất quá nửa. Cho dù Tịch Nhân Kiệt có một kiếm chém phế con rết bóng đêm kia thì cũng chẳng thể nào cứu vãn được mạng sống của cô ta nữa.
Cuộc thảm sát đẫm máu kết thúc chỉ trong chớp mắt. Tất cả lũ rết bò thoăn thoắt dọc theo bờ tường, phong tỏa hoàn toàn lối ra vào. Bóng người khoác chiếc áo gió đen bị vây khốn giữa căn phòng chật hẹp, bốn phương tám hướng chi chít những chiếc chân rết đang bò lổm ngổm.
Tịch Nhân Kiệt siết chặt chuôi kiếm thép, hít sâu một hơi. Lưỡi kiếm lập tức được nhuộm một màu đen giống hệt như lớp giáp trên người hắn, tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo lan rợp xung quanh.
Trải qua một thời gian dài chiến đấu, thể lực của hắn vốn đã cạn kiệt đến mức giới hạn. Nhưng sự thể đã đến nước này, hắn tuyệt đối không thể lùi bước...
Tám con rết bóng đêm ở ngay trước mắt đồng loạt lao tới. Cùng lúc đó, thanh kiếm thép trong tay Tịch Nhân Kiệt vung lên vẽ thành một đường vòng cung quanh người. Một vệt đen mỏng tang quét ra từ mũi kiếm, chém đứt đôi ba con rết ở gần nhất!
Tịch Nhân Kiệt còn định lách mình né tránh, nhưng hai con rết khác đã cắn ngập vào bả vai hắn. Ở khoảng cách gần như vậy, hắn hoàn toàn không có lấy một khe hở nào để xoay xở.
Cùng lúc đó, những con rết còn lại cũng ùa lên, quấn lấy hắn thành một quả cầu đen ngòm đang không ngừng ngọ nguậy. Chúng điên cuồng cắn xé cơ thể Tịch Nhân Kiệt. Dù phần lớn da thịt hắn đã được lớp giáp đen bao bọc cứng như sắt thép, nhưng vẫn có vài chỗ bị gặm nhấm. Máu tươi đỏ sẫm bắt đầu thấm đẫm chiếc áo gió...
Hai mắt Tịch Nhân Kiệt trợn trừng. Ngay khi hắn chuẩn bị liều mạng đánh cược một phen, một bóng người tựa như cánh bướm đỏ thướt tha, nhẹ nhàng đáp xuống ngoài cửa.
Khoảnh khắc này, tất cả rết bóng đêm đều khựng lại. Chúng đồng loạt quay đầu nhìn ra bên ngoài. Giữa làn sương mù cuồn cuộn, một bóng người tay trái xách túi gia vị, tay phải cầm một bó đuốc cháy rực đang khẽ nheo mắt nhìn vào trong nhà.
"Ai?!" Tịch Nhân Kiệt vô thức lên tiếng.
Trần Lăng hờ hững vung bó đuốc trong tay múa ra một đường kiếm hoa, khẽ cười khẩy: "Chấp pháp quan, xem ra cũng chỉ đến thế mà thôi."Vừa dứt lời, bóng cậu đã vụt biến mất ngoài cửa. Cùng lúc đó, lũ rết bóng đêm đang bám trên người Tịch Nhân Kiệt bỗng như phát điên, tranh nhau bò túa ra khỏi cửa chính lẫn cửa sổ, điên cuồng đuổi theo vệt lửa đang phóng vút đi kia!
……
……
Hôm nay là buổi ký tặng offline đầu tiên của Trảm Thần "Dưới Màn Đêm", Tam Cửu đi giao lưu trực tiếp với mọi người đây Hôm nay và ngày mai truyện đều sẽ ra hai chương nhé



