Hôi Giới.
Tám bóng người dọc theo vùng đất hoang vu, chậm rãi bước đi.
Gấu áo rách rưới bay phần phật trong gió lạnh, lớp vải thô dày quấn hờ quanh cổ che đi nửa khuôn mặt, trông họ như những kẻ lang thang đến từ phương xa, toàn thân nhuốm đầy bụi bặm phong trần.
"Phía trước là Vô Cực Giới Vực rồi sao..."




