Một đôi mắt trống rỗng chậm rãi mở ra giữa không gian lờ mờ tối.
Trần Lăng nằm thẳng cẳng trên sàn nhà hát, bộ áo tuồng đỏ rực trải rộng tựa như một đóa hoa ma mị đang bung nở. Sau khi xua tan hết những mông lung trong đầu, hắn như một cái xác sống, cứng đờ và yếu ớt gượng dậy từng chút một...
Ánh mắt hắn lướt qua xung quanh. Từ trong bóng tối của hàng ghế khán giả, từng đôi mắt đỏ ngầu cợt nhả đang chằm chằm nhìn hắn, hệt như mọi khi.
Dưới ánh đèn nhợt nhạt, những lọn tóc đen rối bời rủ xuống in bóng lên sườn mặt hắn. Hắn nở một nụ cười thê thảm...




