[Dịch] Ta Dùng Tri Thức Thành Thần

/

Chương 33: Thầy Lục (2)

Chương 33: Thầy Lục (2)

[Dịch] Ta Dùng Tri Thức Thành Thần

Hạ Chu Hát Tửu

6.781 chữ

22-08-2026

Chỉ thị này của Lục Hằng dĩ nhiên nhận được sự reo hò ủng hộ và yêu mến nồng nhiệt từ toàn thể học sinh.

Thế nhưng trên thực tế, dù cho học sinh tự do hoạt động, hắn vẫn phải ngồi chực ở mép sân để trông coi, để mắt tới sự an toàn của tụi nhỏ.

Cuối giờ lại phải đi kiểm kê dụng cụ thể thao, rồi lại chuẩn bị cho tiết thể dục tiếp theo.

Lục Hằng cảm thấy đúng là tự hành xác.

Làm thầy giáo thể dục cũng chẳng nhàn nhã như người ta vẫn tưởng.

Ít nhất là ngày hôm nay thì không.

Nhất là sau khi dạy xong sáu tiết, đến giờ giải lao dài vào buổi chiều muộn.

Đó là "một tiếng" trước giờ tự học buổi tối, khoảng thời gian để học sinh ăn cơm và nghỉ ngơi.

Lục Hằng vẫn phải trực ban, bởi vì đã trót cho học sinh mượn không ít dụng cụ thể thao.Cũng trong khoảng thời gian này, Lục Hằng còn phải cùng một giáo viên thể dục khác đi tuần tra quanh sân vận động, đề phòng đám học sinh xích mích, đánh nhau.

Có điều, đi được một lúc, Lục Hằng liền ngồi phịch xuống bậc thềm bên mép sân.

"Oáp~ Mệt quá đi mất..."

Nhìn đám học sinh đang chạy nhảy nô đùa xung quanh, hai mí mắt Lục Hằng cứ díp cả lại.

Dù xung quanh ồn ào vô cùng, hắn vẫn chỉ muốn lăn ra ngủ.

"Trưa tuy có chợp mắt được một lúc, nhưng chẳng ăn thua gì... Oáp~"

Lục Hằng lắc lắc đầu, liếc nhìn mấy vị lãnh đạo trường cách đó không xa.

Tuyệt đối không thể ngủ gật được, lỡ mất toi công việc hiện tại thì khổ.

Hơn nữa trên sân bao nhiêu là người, ngộ nhỡ bị lãnh đạo phê bình, hoặc ngủ gật ngoẹo cả cổ ra đấy thì biết giấu mặt vào đâu. Thế thì mất mặt chết đi được.

May mà cô bạn gái cũ hôm nay đã chịu để yên, không gọi điện tới nữa.

Nếu không cứ dây dưa qua lại chỉ tổ mệt óc, càng khó chịu hơn.

"Chắc cô ta bỏ cuộc, tìm được mối mới rồi chăng?"

Lục Hằng bắt đầu nghĩ về cô ta, cốt để tự chọc tức bản thân cho tỉnh ngủ: "Hay là cố tình cắt đứt liên lạc để xem mình có chủ động tìm không nhỉ?

Hoặc là thật sự định cặp đại gia, rồi quay lại khoe khoang trước mặt mình?"

Nghĩ đến đây, Lục Hằng lập tức sôi máu, cơn buồn ngủ sắp díp cả mắt bỗng chốc bay biến, tinh thần tỉnh táo hẳn lên.

——

Sáu giờ tối, ca trực cuối cùng cũng kết thúc.

Trong phòng dụng cụ.

Kiểm kê xong xuôi, Lục Hằng thật sự cảm thấy hoa mắt chóng mặt, hận không thể lăn ra ngủ ngay lập tức.

Cái chiêu mượn bạn gái cũ để tự chọc tức bản thân cũng chẳng cứu vãn nổi cơn buồn ngủ đang ập đến nữa rồi.

"Thầy Lục, làm chút gì ăn không?"

Vị giáo viên thể dục đang cùng kiểm kê dụng cụ thì lại vô cùng phấn chấn, rạng rỡ.

Bởi vì hôm nay anh ta bị chiếm mất ba tiết.

"Anh dạy khối 9 sướng thật đấy." Lục Hằng ngồi bệt trên tấm đệm, nhìn người đồng nghiệp ngoài ba mươi tuổi: "Bên em mới dạy khối 7, còn phải chịu trận thêm hai năm nữa. Đó là với điều kiện em vẫn theo suốt khóa này đấy nhé."

Giọng Lục Hằng lộ rõ vẻ mệt mỏi, nhưng trong lòng hắn hiểu rõ công việc này thực ra đã rất tốt rồi.

Bởi vì trong lúc trông chừng học sinh, hắn vẫn có thể suy nghĩ và củng cố lại một chút kiến thức.

Hiện tại mệt mỏi như vậy chủ yếu là do mới tới, chưa thích nghi được với nhịp độ ở đây, thành thử chưa lên được thời gian biểu hợp lý cho việc "tự học, lên lớp và tu luyện".

...

Ba ngày sau.

"Mấy em phía sau theo sát vào!"

Tiết thứ tư sáng nay, Lục Hằng đang dẫn học sinh chạy bộ.

Trạng thái của hắn cũng đã hồi phục, thích nghi hơn với nhịp độ ở đây.

Nhìn chung thì cũng na ná công việc ở nhà kho kiếp trước.

Chỉ cần mỗi lần dẫn đội chạy bộ xong là cứ thả cho học sinh tự do hoạt động, bản thân hắn lại có cả khối thời gian để tự học.

Còn về tu luyện, sau khi tan làm buổi chiều, hắn có thể ở nhà tập luyện ba tiếng đồng hồ, và đi ngủ trước mười giờ đêm.

Còn mấy chuyện nhậu nhẹt giao lưu với đồng nghiệp, họp lớp này nọ, Lục Hằng dứt khoát không tham gia.

Lục Hằng lúc này dồn toàn bộ tâm trí vào võ giả tu luyện pháp, muốn đạt trên 3 lần thể phách trong vòng một năm.

Đến lúc đó, khi đã có thể chất mạnh mẽ, lại học thêm vài chiêu tán thủ, Lục Hằng dự định sẽ dùng vài thủ đoạn "hắc ám" một chút để kiếm tiền.

Ví dụ như tìm cách, chớp thời cơ thử "hắc ăn hắc".

Bởi vì cách đó kiếm tiền nhanh nhất.

Còn về việc tự ý điều chế thuốc, bán thuốc lậu ư?Lục Hằng chỉ có thể nói, trò "hắc ăn hắc" có lẽ chẳng ai thèm quản.

Nhưng một khi đụng tới miếng bánh của giới tư bản, thì dù chuyện có nhỏ đến mấy cũng tuyệt đối không phải trò đùa.

Trước đây khi còn làm ở công ty thuốc tổng hợp, Lục Hằng từng nghe bố Đàm kể, có một võ giả thực lực khá mạnh lén tuồn "thuốc tổng hợp A1" ra chợ đen bán. Lực lượng chức năng điều tra mấy ngày liền cũng chẳng ra manh mối.

Thế nhưng công ty vừa treo thưởng giá cao, vỏn vẹn trong một ngày đã đào sâu ba thước đất, lôi bằng được kẻ đó ra.

Kết cục của người nọ ra sao, Lục Hằng không rõ.

Hắn chỉ biết, từ đó về sau không còn ai nghe thấy bất kỳ tin tức nào về vị võ giả kia nữa.

Có lẽ gã đã bị công ty ngấm ngầm thu nạp.

Cũng có thể, gã đã chầu Tây thiên hưởng phúc rồi.

...

"Nhiệm vụ chính hiện tại: một là tu luyện, hai là kiếm tiền.

Chỉ cần có tiền là gom được các loại nguyên liệu hóa chất để điều chế thuốc tổng hợp..."

Tối ngày thứ chín.

Lục Hằng vừa tu luyện ở nhà, vừa tính toán lại kế hoạch tương lai.

Đương nhiên, Lục Hằng cũng từng nghĩ đến việc hợp tác với vài cơ sở y tế lớn, hoặc bắt tay với các tổ chức khác để đôi bên cùng có lợi.

Thế nhưng bản thân hắn một không có chứng chỉ y dược, hai chẳng có bối cảnh chống lưng.

Lỡ như bị đối phương "chơi xỏ" một vố thì có hối cũng không kịp.

Đến lúc ấy, chỉ riêng việc cãi vã đôi co cộng thêm cục tức nghẹn ở cổ cũng đủ khiến người ta phát điên, chẳng thà tự mình làm ăn riêng còn hơn.

Tuy chậm một chút, nhưng bù lại được cái an toàn.

"Mấy loại máy móc điều chế thuốc tuy mua không nổi, nhưng có thể đi thuê..."

Lục Hằng vừa luyện công, vừa nhìn về phía trường học: "Còn một số dụng cụ và vật liệu khác, trường mình có khối cấp Ba, trong phòng thí nghiệm chắc chắn có sẵn...

Phải nghĩ cách kết thân với một giáo viên Hóa học bên đó mới được..."

...

Hai mươi ngày sau.

Dựa vào ký ức của nguyên chủ, cộng thêm việc đã trực tiếp làm việc ở đây suốt một tháng, Lục Hằng đã nắm rõ môi trường trong trường như lòng bàn tay.

Chiều tối hôm đó.

Khi giờ ra chơi kết thúc, học sinh chuẩn bị bước vào tiết tự học buổi tối.

Lục Hằng mặc bộ đồ thể thao đơn giản, thong thả tản bộ đến khu giảng đường của khối cấp Ba.

Mục đích đúng như kế hoạch đã vạch ra trước đó: tìm cách kết thân với một giáo viên Hóa học.

Sau đó mượn tạm phòng thí nghiệm.

Lục Hằng từng xem danh sách giáo viên dán trên bảng thông báo và đã "nhắm" được một mục tiêu.

Thầy giáo đó họ Bạch, năm nay hai mươi tám tuổi, trạc tuổi với hắn ở kiếp này.

Quan trọng nhất là Lục Hằng từng nghe người trong trường nhắc tới anh ta, biết người này có chút hiểu biết về mảng thử nghiệm dược phẩm.

Hắn cảm thấy đôi bên có điểm chung như vậy, hẳn là sẽ dễ bề bắt chuyện hơn.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!