Thế nhưng đôi mắt thèm khát tự do của gã vẫn hướng về phía ánh nắng rọi xuống từ bầu trời.
Lúc này, gã ngắm nhìn ánh nắng, như đang khao khát điều gì đó, bèn khẽ nhích người một chút, tựa lưng vào bức tường cạnh cửa để cơ thể được tắm mình trong tia nắng nơi cuối hành lang.
Khoảnh khắc này, gã dường như cảm nhận được sự tự do, tự do đến mức sinh ra cả ảo giác, trông thấy Lục Hằng - người anh em hai năm không gặp - đang đứng ở góc bồn hoa phía xa.
Mà trong suy nghĩ của Miên Dương, Lục Hằng sớm đã "thịt nát xương tan, mỗi nơi một mảnh" rồi.




