"Cao Dương, tiếp chỉ tạ ân đi."
Thánh chỉ vừa tuyên, đồng tử Cao Phong bỗng co rụt lại.
Ngay cả ánh mắt của Cao Thiên Long đứng phía trước cũng bỗng chốc trở nên sắc bén.
Cao Dương hơi ngẩn người, sau đó cung kính nói: "Cao Dương, tạ thánh ân bệ hạ."
Hắn nhận lấy thánh chỉ, trên mặt lộ ra nụ cười bất đắc dĩ. Vốn dĩ hắn còn tưởng đây là thánh chỉ phong thưởng bổ nhiệm của Nữ đế.
Nhưng bây giờ xem ra, cái đùi trắng nõn của Nữ đế đâu có dễ ôm như vậy.
Đây rõ ràng là chuyển từ lý thuyết sang thực hành trị quốc. Phen này nếu không thể hạ giá lương thực với tốc độ nhanh nhất, vậy thì hắn cũng sẽ bị xóa tên trong lòng Nữ đế từ đây.
Nhưng hắn cũng thực sự kinh ngạc trước khí phách của Võ Chiếu, dám lấy tính mạng bách tính cả một thành trì làm cơ hội để hắn thử nghiệm.
Chẳng lẽ nàng không sợ hắn làm hỏng việc hay sao?
Cao Phong nhìn về phía Thượng Quan Uyển Nhi, kinh ngạc thốt lên: "Với bản lĩnh của nghịch tử nhà ta, làm sao có thể gánh vác nổi chức vụ giám sát ngự sử. Tính mạng bách tính một thành, tuyệt đối không thể làm bừa."
Thượng Quan Uyển Nhi vẻ mặt lạnh lùng. Nghĩ đến việc bản thân cũng phải đi cùng Cao Dương một chuyến trong cuộc so tài vốn đã định sẵn kết quả này, trong lòng nàng cũng vô cùng bất mãn.
Nàng không có ý xem thường Cao Dương, chỉ là trong thâm tâm nàng, nếu đem so với Thôi Tinh Hà thì Cao Dương không thể nào thắng nổi, đây là một sự thật hiển nhiên.
"Cao thị lang, tất cả đều là ý chỉ của bệ hạ. Tính tình bệ hạ ngài cũng biết rồi đấy, chẳng ai có thể thay đổi được đâu."Tiếp đó, Thượng Quan Uyển Nhi nhìn Cao Dương, nói: "Tai tình khẩn cấp, hạ quan sẽ chờ ở bên ngoài, kính xin Cao ngự sử thu xếp hành trang, mau chóng lên đường."
Nói đoạn, Thượng Quan Uyển Nhi dứt khoát xoay người rời đi.
Cao Thiên Long quay đầu nhìn Cao Dương, trên khuôn mặt uy nghiêm không chút biểu cảm: "Tai tình như lửa sém lông mày, mau chóng thu dọn hành lý lên đường đi. Đây là thử thách bệ hạ dành cho ngươi, nếu thành, ắt sẽ một bước lên mây. Nhưng ngươi phải nhớ kỹ, thà không làm, cũng tuyệt đối không được phạm sai lầm. Như vậy dẫu cho không thành, lão phu vẫn có thể giữ lại cái mạng nhỏ này cho ngươi."
"Là phúc hay họa, đành phải xem ở chính bản thân ngươi."
Dứt lời, Cao Thiên Long xoay người, đi thẳng về phía nội trạch.
Tuy ngữ khí lạnh lùng, nhưng Cao Dương vẫn cảm nhận được sự quan tâm ấm áp.
Hắn xoay người đi thu dọn hành lý, kỳ thực cũng chẳng có gì nhiều để mang theo.
Chuyện này chẳng khác nào một chuyến đi công tác, bao ăn bao ở, chỉ cần chuẩn bị vài bộ y phục sạch sẽ là đủ.
Bởi vậy, chỉ sai thị nữ xếp vài bộ y phục, Cao Dương đẩy cửa bước ra ngoài.
Nhưng cửa vừa mở, hắn đã thấy Cao Phong mặt mày căng thẳng, cùng với mẫu thân Lý thị mang vẻ mặt vô cùng quý phái!
Lý thị vừa thấy Cao Dương, gương mặt đã lộ rõ vẻ xót xa: "Lâm Giang thành cách Trường An hơn hai trăm dặm, chuyến đi này, khó tránh khỏi phải chịu nhiều khổ sở!"
"Lục La, ngươi hãy đi theo Dương nhi, chăm lo sinh hoạt cho nó."
Một thiếu nữ duyên dáng vận y phục màu xanh lục vội vàng đáp lời: "Dạ!"
Khuôn mặt nàng trắng nõn, dáng vẻ nhu mì yếu đuối, khiến hai mắt Cao Dương chợt sáng lên.
Mẫu thân hắn quả thực quá đỗi chu đáo rồi.
Lục La chớp chớp đôi mắt rụt rè nhìn Cao Dương, chỉ cảm thấy ánh mắt của hắn tựa như hổ báo sài lang, đáng sợ vô cùng.
Ở một bên, Cao Linh tung tăng nhảy nhót bước tới, đưa cho hắn một tay nải nhỏ.
Khuôn mặt non nớt của nàng tràn đầy vẻ lưu luyến: "Đại ca, đây là bánh hoa đào, huynh cầm theo ăn dọc đường nhé."
Vẻ mặt Cao Linh đầy tiếc nuối, nhưng vẫn không chút do dự nhét tay nải vào tay Cao Dương.
Bên cạnh, một thanh niên trẻ tuổi hơn hắn, trên mặt mang theo vài phần cợt nhả lên tiếng: "Ca, chuyến này huynh đi, ít nhất cũng phải mất nửa tháng, một tháng!"
"Huynh cứ yên tâm, mấy tiểu nương tử huynh thường chiếu cố ở Yên Chi các trên kinh thành, đệ đệ sẽ chăm sóc giúp huynh, huynh không cần phải bận lòng đâu."
Người vừa lên tiếng chính là đệ đệ ruột của hắn, nhi tử thứ hai của Cao Phong, Cao Trường Văn!
Vừa nghe lời này, khóe miệng Cao Dương giật giật.
Còn chưa đợi hắn mở miệng, Cao Phong đã nổi trận lôi đình: "Nghiệt súc, trong vòng ba nhịp thở, cút ngay cho ta!"
Cao Trường Văn vừa thấy cha mình nổi giận, lập tức sợ đến mức chạy thục mạng ra ngoài phủ.
Vừa chạy hắn còn vừa gào to: "Đại ca, huynh cứ yên tâm, nữ nhân của huynh, đệ ắt sẽ hết lòng chăm sóc!"
Cao Phong đau đớn nhắm nghiền hai mắt.
Năm xưa ông quả thực không nên vì tham một phút sướng thân, bằng không cũng chẳng đến mức ngày ngày đều phải tức trào máu thế này.
"Phụ thân đại nhân không cần tức giận, tục ngữ có câu quyền huynh thế phụ, đợi hài nhi trở về, tự khắc sẽ dạy dỗ Trường Văn thật tốt, khiến đệ ấy phải triệt để hối cải."
Cao Dương mỉm cười nói.
Cao Phong cố nén ngụm máu già đang nghẹn nơi lồng ngực, hồi lâu sau mới cất giọng: "Đây là cơ hội, nhưng cũng là nguy cơ. Hiện nay Trường An mạch ngầm cuộn trào, nếu không nắm chắc, vậy thì cứ làm theo lời gia gia con dặn, Cao gia rốt cuộc vẫn có thể che chở cho con."
"Nhớ kỹ, tuyệt đối không được cậy mạnh, khiến cho sự việc trượt khỏi tầm kiểm soát."
Nội tâm Cao Dương như bị thứ gì đó khẽ lay động.
Con đi ngàn dặm mẹ hiền lo âu, mẫu thân đã phái cả tỳ nữ thân cận đi theo hầu hạ; lại thêm muội muội đem thứ bánh hoa đào mình yêu thích nhất tặng cho hắn.Cao Trường Văn thì không tính.
Phụ thân Cao Phong tuy cứ mở miệng ra là mắng "nghiệt tử", nhưng bất kể là trên điện Kim Loan hay ngay lúc này, ông vẫn luôn che chở cho hắn. Gia gia Cao Thiên Long tuy không giỏi ăn nói, nhưng cũng hết mực bênh vực người nhà.
Những thứ hắn hằng thiếu thốn ở kiếp trước, chẳng ngờ sau khi xuyên không lại được bù đắp trọn vẹn.
Cao Dương mỉm cười nói: "Ưng non rồi cũng có ngày phải dang cánh, nếu cứ mãi nép dưới sự che chở của gia tộc, sao có thể vút bay giữa trời cao, bễ nghễ thiên hạ?"
"Thiên hạ hiện nay, bệ hạ vừa mới đăng cơ, chính là lúc cần dùng đến nhân tài. Nếu con được Nữ Đế trọng dụng, ắt sẽ tiếp nối được sự huy hoàng trăm năm của Định Quốc công phủ."
Lời nói tuy nhẹ nhàng, nhưng lại khiến cả người Cao Phong chấn động, trong mắt lộ ra vẻ an lòng.
"Chút chuyện giá lương thực ở Lâm Giang thành, trong vòng mười ngày chắc chắn sẽ giảm. Phụ thân đại nhân cứ ở lại Trường An chờ tin vui của hài nhi. Về sau, cơ nghiệp to lớn này của Cao gia, cũng đã đến lúc đổi người gánh vác rồi."
"Hài nhi xin phép lên đường."
Nói xong đầy tiêu sái, Cao Dương hướng về phía Cao Phong và Lý thị cung kính hành lễ, sau đó dứt khoát xoay người rời đi.
Lục La ôm lấy bọc hành lý, từng bước theo sát phía sau Cao Dương.
Tân đế đăng cơ, triều cục bất ổn. Cao gia tuy ba đời làm tướng, mang tước vị Định Quốc công cao quý - một trong Lục đại Quốc công, nhưng cũng đang phải hứng chịu vô số ánh mắt dòm ngó từ những kẻ có ý đồ.
Tại Trường An, những kẻ mong muốn Cao gia sụp đổ không hề ít.
Muốn bình an sống trọn kiếp này, bảo vệ cuộc sống yên ả khó khăn lắm mới có được, thì cặp đùi ngọc của Nữ Đế, hắn nhất định phải ôm cho bằng được!
Chuyến đi này, nếu Cao Dương hắn không chơi chết đám gian thương nhân cơ hội đục nước béo cò ở Lâm Giang thành...
Thì Cao Dương hắn thà tìm miếng đậu phụ đập đầu chết quách cho xong!
Phía sau, Cao Phong chăm chú dõi theo bóng lưng Cao Dương, nhẹ nhõm mỉm cười.
"Ông trời, rốt cuộc vẫn che chở cho Cao gia ta."
Nhưng ngay sau đó, ông lại giận dữ quát to: "Truyền lệnh của ta, cấm túc cái tên nghiệt súc kia lại! Dương nhi chưa trở về, nó nửa bước cũng không được phép rời khỏi Định Quốc công phủ!"
"Bằng không, lão phu sẽ đánh gãy cả ba cái chân của nó!"



