[Dịch] Ta, Độc Sĩ Mạnh Nhất, Khiến Nữ Đế Phải Gọi Là Diêm Vương Sống

/

Chương 57: Trần Thắng ra tay, bạch hồ kêu cả đêm?

Chương 57: Trần Thắng ra tay, bạch hồ kêu cả đêm?

[Dịch] Ta, Độc Sĩ Mạnh Nhất, Khiến Nữ Đế Phải Gọi Là Diêm Vương Sống

Tinh Tinh Tử

6.896 chữ

18-09-2026

Chẳng bao lâu sau, Cao Dương bước xuống xe ngựa.

Trong tầm mắt hắn bỗng xuất hiện một tòa lầu ba tầng, trên tấm biển đề ba chữ rồng bay phượng múa: Yên Chi các!

Dù đang là ban ngày, trước cửa đã có mấy nữ tử dáng người yểu điệu, dung mạo xinh đẹp đứng vẫy khách.

Vài hán tử bình dân đi ngang qua, ánh mắt lộ vẻ thèm thuồng, nhưng nghĩ đến mức giá bên trong Yên Chi các, trên mặt lại hiện lên nụ cười khổ.

Chốn này, e là cả đời bọn họ cũng chẳng bước chân vào nổi một lần.

Thế nhưng, đối với hai kẻ hoàn khố nức tiếng Trường An như Cao Dương và Cao Trường Văn, chuyện này đương nhiên chẳng thành vấn đề.

"Hai vị công tử, mời vào trong."

Một làn hương thơm nức ùa tới, Cao Dương được người ta vây quanh, đón vào Yên Chi các.

Trong lòng hắn không khỏi tò mò, dẫu sao đây cũng là chốn câu lan thời cổ đại, nếu không đích thân trải nghiệm thì quả thực có phần thiếu sót.

Cao Trường Văn quen đường đi nước bước, đi thẳng lên lầu hai. Nơi này các gian phòng được bố trí so le tinh tế, xa hoa tột bậc.

Sau khi hai người bước vào phòng, tiểu nhị vội vã dâng lên vài đĩa điểm tâm.

Cùng lúc đó, hai nữ tử nhan sắc mặn mà quỳ gối bên cạnh Cao Dương và Cao Trường Văn, nhẹ nhàng nâng bình rót đầy chén rượu.

Trước cây cổ tranh, một nữ tử che mặt khoác váy lụa mỏng manh đang đưa đôi bàn tay ngọc thon dài gảy đàn.

Chốc lát, khắp phòng tràn ngập tiếng đàn êm tai cùng hương trầm thoang thoảng.

Không gian cùng bầu không khí nhường này mang lại cho Cao Dương một trải nghiệm vô cùng tuyệt diệu.

Nhã!

Quá nhã!

Chẳng trách thế gia hào môn lắm kẻ hoàn khố, tướng môn nhiều khuyển tử.

Cám dỗ nhường này, mấy ai mà chống đỡ cho nổi?

Cao Trường Văn chẳng nói chẳng rằng, ôm ngay nữ tử bên cạnh vào lòng, bàn tay to lớn trượt dài xuống tấm lưng mịn màng như lụa của nàng.

Nữ tử kia lập tức cười khúc khích như chuông bạc. Trên tay nàng vốn đang cầm một miếng điểm tâm, nhưng loay hoay mãi vẫn chưa đút được vào miệng Cao Trường Văn.

Nàng chỉ đành van nài: "Công tử, chúng ta ăn chút gì trước đã."

Rõ ràng, đứa đệ đệ này của hắn đã nhịn suốt mười mấy ngày, tâm tư căn bản chẳng đặt vào chuyện ăn uống.

Trước cảnh này, trong đầu Cao Dương bỗng nhớ tới một câu nói.

Ca à, đừng sờ nữa, tất lưới xù lông cả rồi, hay là chúng ta hát một bài đi.

Lúc này, tiếng lòng của nữ tử kia đoán chừng cũng đại loại như vậy: Công tử à, đừng sờ nữa, chúng ta ăn chút gì đi.

Cao Dương bưng chén rượu lên, ngược lại có chút không quen.

Dẫu sao chuyện này hắn chưa từng làm bao giờ, nhất thời vẫn chưa thích ứng được với thân phận hoàn khố của mình.

Hắn nhìn nữ tử kiều mị bên cạnh, hỏi: "Trông tuổi tác ngươi còn nhỏ, là người phương nào, vì cớ gì lại lưu lạc chốn phong trần?"

Tuy đã chuẩn bị tâm lý, nhưng bảo hắn tùy ý giở trò tự nhiên như Cao Trường Văn thì quả thực vẫn chưa làm được.

"Công tử, nô tỳ tên là Thanh Nhi, vốn là người Thanh Châu. Còn chuyện lưu lạc phong trần, tất nhiên là vạn bất đắc dĩ. Nô tỳ cũng chẳng sợ công tử chê cười, phụ thân nô tỳ tính tình ham mê cờ bạc, thua sạch gia sản, liền bán nô tỳ vào thanh lâu. Trải qua bao phen trôi dạt mới tới được Trường An, mưu cầu một con đường sống."

Thanh Nhi quỳ gối bên cạnh Cao Dương, tay nâng bình rượu, trên mặt thoáng hiện vẻ cô đơn và yếu đuối.

Khóe miệng Cao Dương giật giật, trong đầu lại hiện lên một câu nói.

Người cha nát rượu mê cờ bạc, người mẹ ốm đau bệnh tật, đứa em trai tuổi ăn tuổi học, cùng một cô gái mang trái tim tan vỡ.

Nhưng rốt cuộc là thật hay giả thì Cao Dương cũng chẳng biết được.

Ở bên cạnh, Cao Trường Văn lộ vẻ vô cùng xót xa, lên tiếng: "Quả thực đáng thương."

Cao Dương liếc mắt sang: "Thế mà cũng chẳng thấy tay đệ dừng lại chút nào."

Cao Trường Văn tức thì cười gượng, rồi lại tỏ vẻ hiên ngang lẫm liệt nói: "Đại ca, huynh nói sai rồi. Bạc của Định Quốc công phủ kiếm được đâu có dễ, đều là do tổ phụ liều mạng đổi lấy, toàn là mồ hôi xương máu, sao đệ có thể dừng tay được chứ?"

"Nếu không thì làm sao xứng với tổ phụ?"

Nhưng không thể không thừa nhận, lời này nghe qua lại rất có lý.

Những kẻ lưu lạc tới chốn này đều là phận người số khổ.

Song nói đi cũng phải nói lại, nếu không có đám hoàn khố như bọn họ, những nữ tử này lấy gì mà mưu sinh?

Nghĩ đến đây, cảm giác tội lỗi trong lòng Cao Dương nháy mắt vơi đi hẳn.

Hắn tuy không đến mức buông thả như Cao Trường Văn, nhưng được người hầu rượu, nghe hát tiểu khúc, hưởng thụ cuộc sống xa hoa của đám hoàn khố thời cổ đại, âu cũng là một chuyện không tồi.

Dưới bầu không khí này, hắn cũng có thể dễ dàng sắp xếp lại mạch suy nghĩ, hoàn toàn thả lỏng tinh thần.

Một lát sau, khúc nhạc vừa dứt, Triệu Đại tiến đến bên cạnh hắn, thấp giọng bẩm báo:

"Đại công tử, Trần Thắng đã về, hắn muốn gặp ngài."

Cao Dương khẽ nhướng mày, nói: "Bảo hắn vào đi."

Hắn phất tay, hai thị nữ cùng nữ tử gảy đàn tranh vô cùng thức thời lui ra ngoài.

Trần Thắng sải bước nhanh vào phòng.

Bên ngoài, các bộ khúc đứng gác hai bên.

Cao Dương nhìn Trần Thắng: "Nhanh như vậy đã nắm rõ hành tung của Võ Thành rồi sao?"

Trần Thắng gật đầu đáp: "Đại công tử, tên Võ Thành này vô cùng cẩn trọng. Thuộc hạ dò la cả ngày hôm qua, phát hiện nhược điểm duy nhất của gã chính là rất thích chốn náo nhiệt."

"Gã thích nhất là tới Yên Chi các này. Bảy ngày gần đây, hầu như đêm nào gã cũng qua đêm tại đây. Sáng nay gã từng ra ngoài một lần, nhưng hộ vệ bên cạnh lại tăng lên gấp đôi, e rằng đã có sự đề phòng, rất khó ra tay."

Cao Dương khẽ mỉm cười, hắn không ngờ tên Võ Thành này cũng không hề ngốc.

Rõ ràng là đã biết phòng bị, không giống hạng hoàn khố thông thường.

"Vốn dĩ ta định dùng thân phận hoàn khố để giải quyết, trước hết xuống tay với Võ Thành rồi từ từ tính kế. Nhưng gã không cho cơ hội, vậy là bức bản công tử phải trực tiếp ra tay với Vinh thân vương rồi."

Giọng nói của Cao Dương mang theo vẻ lạnh lẽo.

Cao Trường Văn ngây người, hồi lâu sau mới trừng lớn mắt thốt lên: "Chúng ta muốn ra tay với Vinh thân vương phủ sao?"

Cao Dương liếc nhìn Cao Trường Văn: "Đệ sợ rồi à?"

Cao Trường Văn lập tức hưng phấn lắc đầu: "Đại ca nói gì vậy! Đánh sập được Vinh thân vương phủ này, Định Quốc công phủ chúng ta sẽ uy danh chấn động, có gì mà phải sợ?"

Cao Trường Văn xoa xoa hai tay, nóng lòng muốn thử.

Đám hoàn khố xưa nay chưa từng sợ gây chuyện, ngược lại đôi khi thể diện còn quan trọng hơn tất cả.

Còn về cái giá phải trả, trừ phi là họa tày đình chọc thủng trời, bằng không hầu như chẳng bao giờ nằm trong phạm vi suy nghĩ của bọn họ.

Trần Thắng cũng tò mò hỏi: "Đại công tử, ngài dự tính làm thế nào?"

Cao Dương liếc nhìn Trần Thắng, cất lời: "Muốn gài bẫy Vinh thân vương cũng chẳng khó khăn gì. Tỉ như nhét một mảnh giấy vào bụng cá, bên trên viết 'Võ Long hoàng, thiên mệnh quy', rồi tung tin đồn hồ ly biết nói tiếng người, phao tin thiên mệnh thuộc về vương gia."

"Từ xưa tới nay, lời đồn đại hung mãnh hơn hổ dữ, một truyền mười, mười truyền trăm. Một khi đã lan truyền rộng rãi, Vinh thân vương chắc chắn sẽ rối loạn trận cước."

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!