Chương 63: Cứu viện

[Dịch] Ta Đã Thành Siêu Nhân Rồi, Linh Khí Mới Bắt Đầu Khôi Phục?

Thiết Chưởng Thảo Thượng Phi

11.484 chữ

05-08-2026

"Hộc..."

Trong tòa nhà văn phòng bỏ hoang, tiếng thở dốc nặng nề và đè nén chầm chậm vang vọng.

Bóng tối dày đặc, vặn vẹo tràn ngập khắp bên trong tòa nhà.

Tay bắn tỉa và quan sát viên tựa lưng vào nhau, giương súng cảnh giác.

Từ lúc kẻ áo đen tiến vào tòa nhà đến giờ đã trôi qua nửa phút.

Tầng lầu dưới chân bọn họ không hề truyền đến tiếng bước chân, cũng chẳng có bất kỳ động tĩnh nào khác.

Nhưng càng như vậy.

Nhịp tim của hai người lại càng đập dồn dập.

Ánh mắt bọn họ gắt gao bám theo quầng sáng đèn pin, cố gắng tìm kiếm tung tích đối phương.

"Đội trưởng Lý, tổ bắn tỉa số hai bị tập kích, yêu cầu..."

Tay bắn tỉa bật bộ đàm, vừa định gọi hỗ trợ.

Bịch!

Sau lưng vang lên một tiếng động trầm đục.

Y chợt thấy sau lưng nhẹ bẫng, cơ thể suýt mất thăng bằng.

Đột ngột quay đầu lại.

Quan sát viên, biến mất rồi.

Nơi mép bóng tối cách đó không xa chỉ còn trơ lại khẩu súng ngắn và chiếc đèn pin rơi trên mặt đất.

Một luồng khí lạnh chạy dọc từ lòng bàn chân xộc thẳng lên tận thiên linh cái.

"Ra đây!"

Tay bắn tỉa nhìn quanh bốn phía, ngoài miệng quát lớn nhưng trong lòng đã hoảng sợ.

Tâm trí dần hoảng loạn, ngón tay y vội vàng siết chặt cò súng, run rẩy chĩa về hướng khẩu súng ngắn vừa rơi.

"Ra đây!"

Trong bóng tối.

Vang lên tiếng vọng.

Giọng nói ấy giống y đến năm sáu phần.

Tựa như có con quái vật nào đó đang ẩn nấp trong bóng tối, bắt chước y nói chuyện.

"Bớt giả thần giả quỷ đi!"

"Bớt giả..."

"Nơi này đã bị bao vây rồi! Khôn hồn thì mau bó tay chịu trói!"

"Nơi này đã..."

Tay bắn tỉa cứ nói một câu.

Trong bóng tối lại vọng ra một câu, giọng nói ngày càng giống y đúc.

Cho đến cuối cùng, hoàn toàn không có chút khác biệt nào.

Tâm trí vốn đã bị nỗi sợ hãi bủa vây, khoảnh khắc này hoàn toàn sụp đổ.

Tay bắn tỉa cảm giác da đầu mình như muốn nổ tung.

Đoành! Đoành! Đoành!

Ánh lửa từ nòng súng lóe sáng trong màn đêm.

Gương mặt y trở nên dữ tợn, điên cuồng nã đạn.

Nhờ ánh lửa từ nòng súng, bóng tối chập chờn chớp tắt, thoáng để lộ khung cảnh xung quanh.

Nhưng y vẫn chẳng thấy tung tích kẻ áo đen đâu.

Cho đến khi băng đạn cạn sạch.

Tay bắn tỉa run rẩy móc băng đạn mới từ trong ngực ra, vội vàng nạp đạn.

Vừa ngẩng đầu lên.

Xoẹt!

Chiếc mặt nạ trắng bệch đã kề sát ngay trước mắt.

Đôi mắt giấu sau lớp mặt nạ đang bình thản nhìn y.

Bịch.

Thi thể ngã gục xuống đất.

"Tổ bắn tỉa số hai, báo cáo tình hình."

Trong tòa nhà văn phòng, chỉ còn lại chiếc bộ đàm rơi trên mặt đất phát ra tiếng rè rè.

Trần Lạc nhặt bộ đàm lên, đưa lại gần miệng.

Giọng nói phát ra từ miệng hắn, kinh ngạc thay lại chính là giọng của tay bắn tỉa kia.

"Tổ bắn tỉa số hai bị mục tiêu tập kích, hiện đã khống chế thành công."

"Rõ."

"Mục tiêu số một đã bị thương và đang bỏ trốn, tất cả các tổ tác chiến, lập tức..."

Trần Lạc chậm rãi bước tới bên cửa sổ.

Nghe địa điểm mà Lý Vệ Bình vừa đọc qua bộ đàm.

Tầm mắt hắn vượt qua từng dãy nhà hoang, nhìn thẳng về phía khu rừng nằm ngoài rìa Quỷ Thị.

......

Trong rừng.

Mã Khuê kéo lê cái chân bị thương, cắn răng cắm đầu chạy ra khỏi rừng.

Trên trán hắn gân xanh nổi cuồn cuộn, tầm nhìn cũng dần trở nên mờ mịt.

Trước đó.

Thừa lúc Lý Vệ Bình đang phân tâm trao đổi qua bộ đàm.Mã Khuê quyết đoán ra tay, đánh gục hai tên lưu manh đang khống chế mình, rồi nhanh chóng trèo qua tường bao, tháo chạy về phía rừng cây.

Động tác của hắn cực nhanh.

Đợi đến khi những kẻ khác tại hiện trường kịp phản ứng, giương súng chuẩn bị bắn thì hắn đã ở trên mép tường, chỉ chực nhảy xuống bên kia.

Chỉ cần tiến vào khu rừng rậm rạp chằng chịt kia, nương nhờ ưu thế địa hình cùng năng lực của bản thân.

Hắn hoàn toàn có thể một mạch trốn thoát tới điểm rút lui đã chuẩn bị từ trước.

Thế nhưng.

Năng lực của Lý Vệ Bình đâu chỉ có mỗi sự cẩn trọng.

Ngay khoảnh khắc trước khi Mã Khuê nhảy xuống khỏi tường, Lý Vệ Bình dù đang nói chuyện qua bộ đàm nhưng chẳng buồn ngoảnh đầu lại, trực tiếp giơ tay bóp cò.

Viên đạn găm thẳng vào đùi hắn.

Tuy không trúng chỗ hiểm, nhưng theo thời gian trôi qua, cộng thêm việc vận động kịch liệt.

E rằng... bản thân khó lòng thoát khỏi cánh rừng này.

Nghĩ đến đây.

Trái tim Mã Khuê dần chìm xuống đáy vực.

Vẻ tuyệt vọng giữa hàng chân mày càng lúc càng thêm nặng nề.

Đúng lúc này.

Xoạt——

Cùng với tiếng gió cuốn tung lớp lá khô xào xạc.

Trần Lạc trong bộ đồ đen đột ngột hiện ra ngay trước mặt Mã Khuê, ép hắn phải khựng bước.

"Ngươi là ai?"

Thần sắc Mã Khuê ngập tràn cảnh giác, tay phải đặt hờ bên hông.

Hắn sực nhớ lại giọng nói vang lên từ bộ đàm của Lý Vệ Bình ban nãy.

Kẻ áo đen này... chính là mục tiêu số 4 mà tổ bắn tỉa phát hiện ra sao?

"Ngươi không cần bận tâm ta là ai."

"Chỉ cần biết rằng, mục tiêu của ta và ngươi giống nhau là đủ."

Trần Lạc từng bước tiến lại gần.

Mã Khuê nhíu chặt đôi mày, không hề thả lỏng cảnh giác.

Bàn tay hắn đã áp chặt vào báng súng, sẵn sàng rút ra bóp cò bất cứ lúc nào.

Thế nhưng.

Đúng vào khoảnh khắc hắn vừa định rút súng.

Hắn chỉ thấy trước mắt hoa lên một cái.

Trần Lạc đột ngột tăng tốc áp sát, một bàn tay nhẹ nhàng đè lên vai hắn.

Chỉ với một động tác tưởng chừng đơn giản ấy, Mã Khuê lập tức cảm thấy cánh tay tê rần, không còn sức để nhúc nhích.

Đây là thủ đoạn gì chứ?!

Đối mặt với sức mạnh Hóa kính, Mã Khuê hoàn toàn không thể hiểu nổi, trong lòng chỉ thấy kinh hãi tột cùng.

【Lật đổ nhận thức: 10%】

Từ sau chiếc mặt nạ truyền ra một giọng nói trầm thấp.

"Nếu Lý Vệ Bình và Hồ tổng chết rồi, ngươi có thể dàn xếp ổn thỏa cục diện đêm nay không?"

Ngữ khí của hắn vô cùng bình thản, như thể đang nói về một chuyện hiển nhiên bình thường nhất trên đời.

Khiến trong lòng Mã Khuê không khỏi ớn lạnh.

Hắn vô thức nhớ lại thi thể thê thảm của Lệ Phong và gã mặc âu phục trên bàn giải phẫu.

Mảnh ghép còn thiếu sót trong đầu hắn lập tức được đắp vào, trở nên hoàn chỉnh hơn.

"Lệ Phong cùng đồng bọn của hắn là do ngươi giết?"

Mã Khuê đăm đăm nhìn đôi mắt sau lớp mặt nạ trắng tinh, trầm giọng hỏi.

"Nhiều nhất năm phút nữa, nơi này sẽ bị bao vây hoàn toàn."

"Nhiều nhất ba phút nữa, Lý Vệ Bình sẽ đuổi kịp ngươi."

"Ngươi chắc chắn... muốn ta trả lời ngay bây giờ sao?"

Lời nói của Trần Lạc.

Lại một lần nữa kéo Mã Khuê về với thực tại.

Hắn ngoảnh đầu nhìn về phía sau.

Xuyên qua những khe hở giữa cành lá, có thể thấy ánh đèn pin lấp lóe phía xa đang chầm chậm áp sát về hướng này.

"Được."

"Nếu ngươi thực sự làm được chuyện đó, có thể tới chỗ này tìm ta..."

Mã Khuê cắn răng, gật đầu thật mạnh rồi nói ra một địa điểm.

Hắn tuy tôn thờ trật tự, tin tưởng vào công lý của quy trình.

Nhưng tuyệt nhiên không hề ngu muội.

Biết rõ cục diện lúc này không còn do mình nắm giữ, hắn chỉ có thể lựa chọn tin tưởng kẻ áo đen trước mắt.

Lời vừa dứt.

Hòa cùng tiếng gió thoảng cuốn tung lớp lá rụng.Mã Khuê chợt thấy vai nhẹ bẫng, cánh tay tê rần cũng dần hồi phục sức lực.

Trần Lạc đã biến mất từ lúc nào.

Trong lòng đã sớm có quyết định, Mã Khuê không chút do dự nữa.

Hắn cắn răng nén cơn đau kịch liệt, sải bước chạy nhanh ra khỏi rừng.

......

Trong rừng.

Ánh sáng lướt qua lớp lá khô, soi rõ những vết máu còn tươi rói.

Xác định phương hướng.

Lý Vệ Bình khẽ giơ tay, ra hiệu cho những kẻ còn lại tiếp tục tiến lên.

Càng đi sâu vào trong.

Vết máu xuất hiện ngày càng dày đặc.

Có vẻ như trong lúc tháo chạy, thương thế của Mã Khuê đã trở nặng nên đành phải liên tục dừng lại thở dốc.

"Tốt lắm."

Đôi mày Lý Vệ Bình giãn ra, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.

Lão biết, mình đang ngày càng tiến gần đến chỗ Mã Khuê.

Xào xạc.

Phía sau vang lên tiếng gió lạnh cuốn bay lớp lá khô.

Chẳng mảy may thu hút sự chú ý của bất kỳ ai.

Cả đám người chỉ vội vã rảo bước, lần theo vết máu mà tiến tới.

Dọc đường đi.

Tiếng lá khô xào xạc thỉnh thoảng vẫn vang lên.

Ban đầu, do dồn toàn bộ sự chú ý vào việc truy lùng Mã Khuê, Lý Vệ Bình chưa hề nhận ra điều gì bất thường.

Thế nhưng, khi tiếng bước chân phía sau ngày một thưa thớt...

"Tất cả mau bám sát... hả?"

Lão bất giác nhíu mày, quay đầu gắt lên.

Nhưng lời vừa ra đến nửa miệng.

Đã nghẹn ứ lại nơi cổ họng.

Nhìn ra sau lưng, giờ chỉ còn vỏn vẹn ba tên lưu manh đang ngơ ngác nhìn nhau.

Lý Vệ Bình sững người.

Người đâu hết rồi?

Ngay khoảnh khắc lão còn đang kinh nghi.

Nhận thấy số lượng kẻ địch đã giảm xuống mức có thể giải quyết gọn gàng trong một lần.

Trần Lạc đang ẩn mình trong bóng tối dứt khoát không thèm che giấu tung tích nữa.

Vút!

Ba tên lưu manh vẫn đang dáo dác tìm kiếm vị trí kẻ địch.

Bất chợt, mắt bọn chúng hoa lên.

Thân ảnh Trần Lạc vọt ra từ trong bóng tối, lao tới áp sát với tốc độ kinh hồn.

Kình lực dồn trọn vào đầu ngón tay.

Cánh tay Trần Lạc hóa thành tàn ảnh, liên tục vung ra, điểm thẳng vào cạnh cổ ba tên lưu manh.

Ba tên chỉ thấy cổ lạnh toát, cơ thể trong chớp mắt cứng đờ.

Giây tiếp theo.

Ý thức của bọn chúng như bị ai đó bóp nghẹt, trước mắt hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Ba tiếng cơ thể đổ gục xuống đất vang lên gần như cùng lúc, vọng lại giữa rừng cây.

Đoành!

Một tiếng súng xé toạc không gian, vang dội giữa rừng sâu.

Vẻ mặt Lý Vệ Bình vô cùng lạnh lẽo, ánh mắt trầm tĩnh.

Tình thế cấp bách.

Đầu óc lão thậm chí còn chẳng kịp suy nghĩ xem kẻ áo đen thoắt ẩn thoắt hiện như quỷ mị trước mắt này rốt cuộc là ai.

Là mục tiêu số 4 mà tổ bắn tỉa phát hiện ban nãy, hay là kẻ thứ năm vẫn luôn ẩn nấp trong bóng tối?

Đoành! Đoành! Đoành!

Giữa rừng cây,

Tiếng súng vang lên dồn dập không ngừng.

Ánh mắt Lý Vệ Bình đảo liên hồi, gắt gao bám chặt lấy thân ảnh đang di chuyển với tốc độ cao của Trần Lạc.

Bàn tay cầm súng của lão không hề run rẩy lấy một tia.

Lão như một cỗ máy, vô thức tiếp nhận mệnh lệnh từ não bộ, liên tục siết cò.

Chỉ khi dồn toàn bộ sự chú ý, lão mới có thể miễn cưỡng bắt kịp tốc độ của kẻ áo đen.

Ánh lửa từ nòng súng liên tiếp lóe sáng giữa màn đêm.

Lý Vệ Bình rất nhanh đã bắn sạch đạn.

Lão lập tức tháo băng đạn rỗng, định thay băng mới.

Giây tiếp theo.

Một luồng kình phong tạt thẳng vào mặt.

Một cái bóng đen kịt đổ ập xuống đỉnh đầu.

Trần Lạc đã áp sát ngay trước mặt lão.

Đột nhiên.

Trong mắt Lý Vệ Bình lóe lên một tia tàn độc.

Đoành!

Ánh lửa bùng nổ ngay giữa hai người.

"Khá khen cho một con quái vật!"

"Nếu không phải lão già này thủ sẵn một chiêu, e là đã trúng kế của ngươi rồi!"Nòng súng một lần nữa chĩa thẳng vào Trần Lạc ngay trước mặt.

Đôi mày Lý Vệ Bình giãn ra, nụ cười ép những nếp nhăn trên mặt lão xếp lại thành từng rãnh sâu.

Trên tay trái lão.

Thình lình hiện ra thêm một khẩu súng, nòng súng vẫn đang chậm rãi tỏa ra làn khói xanh.

Chiêu này.

Nhiều năm qua, Lý Vệ Bình dùng nó có thể nói là chưa từng thất thủ.

"Để lão già này xem thử."

"Rốt cuộc ngươi là cái thứ quái gì."

Vừa nói.

Lý Vệ Bình vừa vươn tay định lột chiếc mặt nạ trên mặt Trần Lạc xuống.

Nhưng đúng lúc này.

Bên trong cơ thể Trần Lạc chợt vang lên những tiếng ma sát nhỏ, chói tai đến ghê răng.

Tựa như có thứ gì đó đang từng chút một bị đẩy ra khỏi cơ thể.

"..."

Động tác của Lý Vệ Bình chợt khựng lại.

Lão mang theo một tia khó tin, xen lẫn nỗi kinh hãi tột độ, nhìn chằm chằm vào vị trí Trần Lạc vừa trúng đạn.

Một viên đạn từ dưới lớp hắc bào rơi ra, rớt xuống lớp lá khô trên mặt đất, phát ra một tiếng lách cách khẽ khàng.

Bộp.

Năm ngón tay đen kịt tựa như chiếc gông sắt, siết chặt lấy đầu Lý Vệ Bình.

Những ngón tay vừa khẽ siết lại, gương mặt đầy nếp nhăn kia đã vì đau đớn mà vặn vẹo biến dạng.

Cơ thể Lý Vệ Bình từng chút một bị nhấc bổng lên khỏi mặt đất.

Mãi cho đến khi.

Đôi mắt bình tĩnh đến cùng cực ẩn sau lớp mặt nạ kia lọt vào tầm mắt lão.

"Tiếp theo, ta hỏi, ngươi đáp."

"Rõ chưa?"

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!