Chương 51: Xao động (1)

[Dịch] Ta Đã Thành Siêu Nhân Rồi, Linh Khí Mới Bắt Đầu Khôi Phục?

Thiết Chưởng Thảo Thượng Phi

6.068 chữ

01-08-2026

Chớp mắt.

Lại một ngày nữa trôi qua.

Trưa ngày thứ ba kể từ lúc vụ tập kích xảy ra, một viên trị an quan thuộc Đội điều tra hình sự đến phòng bệnh, thông báo tiến độ điều tra vụ án.

Theo lời người này.

Đêm xảy ra vụ án, Lệ Phong và Tôn Quang (gã mặc âu phục) do ăn chia không đều nên nảy sinh tranh chấp với đồng bọn, tiếp đó dẫn đến xô xát tay chân.

Trong lúc ẩu đả, hai người bị đồng bọn khống chế, đánh đập đến chết rồi vứt xác phi tang.

Qua quá trình điều tra.

Đội điều tra hình sự thuộc cục trị an đã bắt giữ trước ba nghi phạm, sau đó dựa vào lời khai của bọn chúng để tóm gọn toàn bộ thành viên trong băng nhóm tội phạm này.

Tính đến sáng nay.

Tất cả các đối tượng liên quan đều đã thành khẩn khai báo tội trạng, chứng cứ phạm tội vô cùng xác thực, vụ án đột nhập cướp tài sản này chính thức khép lại.

“Sau này nếu có tình huống gì, các ngươi cứ việc liên hệ với ta bất cứ lúc nào.”

“Tuy toàn bộ những kẻ liên quan đã sa lưới, nhưng thời gian này các ngươi vẫn nên cẩn thận một chút.”

Viên trị an quan để lại phương thức liên lạc cho ba người Trần Lạc, sau đó xoay người rời đi.

“Phù... Lần này chắc là không sao nữa rồi nhỉ?”

Trần Lạc thở phào một hơi, trên mặt lộ rõ vẻ mừng rỡ của kẻ vừa thoát nạn.

Khác với hắn.

Lưu Sa nằm ở giường bên cạnh, nét mặt vẫn ngập tràn vẻ âu lo.

Còn Từ Tuệ, sau khi viên trị an quan rời đi thì lập tức gọi điện thoại hỏi thăm bạn mình.

“Dựa vào những gì ta biết về con chó già kia, chuyện chắc chắn không đơn giản như vậy.”

Lưu Sa trầm giọng nói.

Kể từ sáng hôm qua, sau khi chạm mặt Lý Vệ Bình, gã vẫn luôn trong trạng thái ủ rũ u uất.

“Ừm... Được.”

Từ Tuệ vừa cúp điện thoại, nhíu mày trầm ngâm một lát, rồi nói ra kết quả vừa hỏi được:

“Ta đã hỏi thăm người bạn ở cục trị an, cô ấy bảo lời khai, báo cáo hay hồ sơ đều không có vấn đề gì.”

“Có lẽ...”

Từ Tuệ vốn định bảo không cần quá lo lắng.

Nhưng lời đến khóe môi, lại chẳng thể nào thốt ra được.

Băng nhóm Lệ Phong thực sự tự mình hành sự, không có nửa điểm quan hệ với Quỷ Thị sao?

Thứ 【cốt ngọc】 mà bọn chúng luôn miệng truy hỏi lúc tra khảo Trần Lạc và Lưu Sa rốt cuộc là thứ gì?

Theo lời thuật lại của viên trị an quan, 【cốt ngọc】 dường như là một loại đồ cổ nào đó có giá trị cực cao.

Nhóm Lệ Phong chính vì nghe được tin vỉa hè, đồn rằng ba người ở phòng làm việc đang sở hữu cốt ngọc, nên mới quyết định liều lĩnh đột nhập cướp tài sản.

“Tóm lại, thời gian này chúng ta cứ cẩn thận thì hơn.”

“Chuyện công việc tạm thời gác lại, đợi xác nhận an toàn rồi tính tiếp.”

“Ta định đến nhà bạn ở tạm, còn các ngươi thì sao?”

Từ Tuệ lần lượt nhìn về phía hai người.

“Ta trở về trường đại học, nơi đó là an toàn nhất.”

Trần Lạc đưa ra câu trả lời đã tính toán từ trước.

Đương nhiên, đây chỉ là cái cớ nói cho người khác nghe.

Hắn dự tính quay về nhà trọ trước, quan sát xem xung quanh có ai theo dõi hay không.

Nếu không có ai, đương nhiên hắn sẽ tiếp tục ở lại nhà trọ, như thế càng tiện bề hành sự.

“Ta đến nhà một người anh em cũ, bên đó mở xưởng, đông người.”

Lưu Sa thoáng suy nghĩ, lập tức đưa ra câu trả lời.

Ba người lại trò chuyện ngắn gọn vài câu.

Từ Tuệ ra ngoài bệnh viện mua cơm cho hai người.

Ăn cơm xong.

Trần Lạc vốn đã cuồng chân cuồng tay đến phát hoảng, nay nhận được sự cho phép của bác sĩ nên lập tức xuất viện.

Hắn khéo léo từ chối lời đề nghị đi cùng của Từ Tuệ, một mình bắt xe, đi thẳng về nhà trọ.

.......Một giờ chiều.

Dưới lầu nhà trọ.

Trần Lạc với toàn thân quấn đầy băng gạc, khập khiễng bước lên lầu.

Trên đường đi.

Hắn tập trung toàn bộ sự chú ý vào các giác quan.

Thính giác, khứu giác, cùng với giác quan sát ý.

Lấy tòa nhà hắn ở làm trung tâm, trong bán kính trăm mét, mọi tiếng bước chân, tiếng nói chuyện, cho đến cả tiếng hít thở, hắn đều tỉ mỉ sàng lọc, phân biệt từng âm thanh một để xác nhận không có mối đe dọa nào.

Những ánh mắt lướt qua hay dừng lại ngắn ngủi trên người hắn, đều do giác quan sát ý xử lý, nhằm cảm nhận xem bên trong có ẩn chứa ác ý hay không.

Cuối cùng.

Khi lên đến tầng năm, Trần Lạc đã có thể khẳng định xung quanh không có kẻ nào đang giám sát mình.

Là phía Quỷ Thị đã hoàn toàn triệt tiêu sự nghi ngờ đối với hắn sao?

E là không phải.

Trần Lạc khẽ lắc đầu.

Hắn lập tức quăng chút tâm lý ăn may này ra sau đầu.

Hắn có thể nghĩ ra vô số lý do để đối phương tạm thời gác lại chuyện của mình.

Hoặc là cái chết của Lệ Phong đã khiến kẻ địch chuyển dời sự chú ý.

Hoặc là đối phương có mối kiêng kỵ khác nên tạm thời thu liễm nanh vuốt.

Hoặc giả, chính là vì Lý Vệ Bình...

Nhưng bất kể là khả năng nào.

Quỷ Thị đối với Trần Lạc mà nói, vẫn luôn như một quả bom hẹn giờ.

Một quả bom có thể ném về phía hắn bất cứ lúc nào, khiến thân phận thật sự của hắn hoàn toàn bại lộ.

"Chậc."

Trần Lạc lấy chìa khóa ra, đẩy cửa bước vào.

Nhìn phòng khách ngổn ngang bừa bộn trước mắt, cộng thêm những luồng suy nghĩ hỗn loạn trong đầu.

Hắn khẽ day mi tâm, miệng phát ra tiếng tặc lưỡi phiền phức.

Vẫn là chưa đủ mạnh, vẫn còn quá yếu.

Nếu như bản thân đủ sức phớt lờ mọi mối đe dọa.

Thì cớ gì phải kiêng kỵ những kẻ yếu ớt, những thứ rác rưởi, sâu bọ mà hắn có thể tiện tay nghiền chết kia chứ!

Hửm?

Theo những suy nghĩ cuồng bạo dấy lên sóng gió trong tâm trí.

Trong mắt Trần Lạc chợt lóe lên tia ngỡ ngàng.

Ta bị làm sao thế này?

Hắn soi xét lại cảm xúc của bản thân, trong lòng thầm đặt nghi vấn.

Trong đầu đột nhiên xẹt qua một hình ảnh.

Đó là cảnh tượng xảy ra tại phòng khách vào đêm hôm kia.

Chỉ một quyền chưa dùng hết toàn lực, hắn đã suýt chút nữa đánh chết Lệ Phong - một kẻ vốn được xem là cường giả của nhân loại.

Khoảnh khắc ấy.

Bản thân hắn có cảm giác gì?

Ngỡ ngàng, hay là hối hận?

Không.

Là sự sung sướng.

Là cảm giác ưu việt đứng trên cả sinh mệnh, sau khi nhận ra kẻ khác yếu ớt đến nhường nào, còn bản thân lại mạnh mẽ ra sao.

Nhưng sau đó thì sao, bản thân hắn lại làm những gì?

Xử lý hiện trường sự cố, trong lòng lặp đi lặp lại việc gọt giũa kế hoạch, lấy đó để đối phó với cuộc điều tra và thẩm vấn của cục trị an.

Từng bước một, cẩn trọng dè chừng, chỉ sợ năng lực thực sự của mình bại lộ trước tầm mắt công chúng.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!