[Dịch] Ta Đã Là Chúa Tể Vũ Trụ, Các Ngươi Vẫn Còn Ở Địa Cầu?

/

Chương 59: Sắc phong Trương Tĩnh Phương làm Thái Sơn phủ quân, thượng tôn hiệu Đông Nhạc đại đế!

Chương 59: Sắc phong Trương Tĩnh Phương làm Thái Sơn phủ quân, thượng tôn hiệu Đông Nhạc đại đế!

[Dịch] Ta Đã Là Chúa Tể Vũ Trụ, Các Ngươi Vẫn Còn Ở Địa Cầu?

Trá Ngưu

8.840 chữ

05-08-2026

"Phong Đô thành, hiện!"

Thần trí mơ màng, trời đất hỗn độn.

Tu sĩ các phái Đạo môn chỉ cảm thấy tâm thần chao đảo, ánh mắt như xuyên qua khe nứt không gian, nhìn rõ cảnh tượng bên trong.

Đen kịt như mực, hoang vắng trống trải.

Một luồng kim quang xé rách màn đêm, Phong Đô thiên cung giáng xuống một cõi u minh, ánh sáng chói lọi dần dần lan tỏa ra bốn phương tám hướng.

Trong chớp mắt.

Hư ảnh của vô số công trình thoắt ẩn thoắt hiện, đường nét dần trở nên rõ ràng, lấy thiên cung làm trung tâm mà ngưng tụ thành hình.

"Uổng Tử thành, Thập Điện Diêm La, Phán Quan phủ, Thập Bát Tầng Địa Ngục, xuất!"

Nại Hà kiều, Tam Sinh thạch, sông Vong Xuyên, Hoàng Tuyền lộ, Quỷ Môn quan...

Từng tòa cung điện san sát nhau mọc lên từ lòng đất, dần dần hiện ra trong tầm mắt của chư vị tu sĩ.

"Ngôn xuất pháp tùy?"

Huyền Độ pháp sư hít sâu một hơi khí lạnh, trong lòng kinh hãi.

Lẽ nào đây chính là uy năng của cảnh giới luyện thần phản hư?

Khai phá âm dương, thiết lập địa phủ!

Các tu sĩ khác cũng bị cảnh tượng này làm cho chấn động sâu sắc, mắt không dám nháy nhìn chằm chằm, chỉ sợ bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào.

Từ Khuyết nhẹ nhàng thở hắt ra một hơi, ánh mắt lướt qua nét mặt của đám đông.

Thực ra, cảnh giới luyện thần phản hư vốn không có thần thông cỡ này.

Tất cả hoàn toàn là công lao của Phong Đô thiên cung, đây vốn là chiếc chìa khóa được sinh ra cùng với u minh.

Bất luận là ai luyện hóa được nó.

Đều có thể kiến tạo địa phủ.

Dĩ nhiên, nếu đổi lại là người khác làm.

Có lẽ phải đột phá tu vi tới cảnh giới luyện hư hợp đạo mới được.

Bởi vì pháp lực không đủ.

Thương Mảng quỷ vương thật đáng tiếc, nếu thực lực hắn đủ mạnh, có lẽ lúc này đã trở thành U Minh phủ quân rồi.

Đây chính là quyền bính của giới này.

Phong Đô đại đế!

Chư thiên vạn giới đều tồn tại địa phủ.

Có điều các địa phủ vốn không lệ thuộc lẫn nhau, mà giống như một mạng lưới liên kết.

Sinh linh từ thế giới khác có thể đầu thai đến giới này, nhưng sinh linh tại giới này lại vì âm khí quá đỗi nồng đậm, sau khi chết liền hóa thành quỷ vật, tự nhiên không thể luân hồi đầu thai.

Thế giới này hiện vẫn đang trong giai đoạn linh khí khôi phục, linh khí chỉ đang chậm rãi phục hồi.

Lúc này luyện thần phản hư đã là giới hạn, linh khí chưa đủ để chống đỡ tu sĩ đột phá lên cảnh giới luyện hư hợp đạo.

Nhưng chỉ cần thời gian trôi qua, thế giới thăng cấp, linh khí ngày càng nồng đậm, thì đừng nói là luyện hư hợp đạo, cho dù thành tiên cũng chẳng phải chuyện không thể.

Từ Khuyết giơ tay vẫy gọi, âm khí giữa trời đất như thể tìm được chốn về.

Cuồng phong nổi lên, vô số âm khí từ bốn phương tám hướng cuồn cuộn dồn về.

Từng luồng, từng sợi.

Vết nứt u minh chẳng khác nào Tỳ Hưu, chỉ nuốt vào chứ không nhả ra, điên cuồng hấp thụ âm khí.

Thời tiết vốn oi bức, lúc này lập tức trở nên mát mẻ.

Đông đảo tu sĩ chỉ thấy cõi lòng nhẹ nhõm, tựa như gông xiềng trên đỉnh đầu đã hoàn toàn tan biến.

Ầm ầm ầm!

"Ta sắp đột phá rồi sao?"

Gương mặt Thủ Chân tràn đầy vẻ chấn động.

Ông bị kẹt lại ở cảnh giới nhân sư viên mãn đã lâu, mãi mà vẫn không thể hàng phục lục tặc.

Nhưng giờ đây, ông cảm nhận rõ ràng bình cảnh đang lung lay.

Oanh một tiếng.

Linh khí quán đỉnh, gió giục mây vần.

Tu vi của Thủ Chân nháy mắt đột phá, chính thức bước vào địa sư cảnh!

Mà ngay lúc này.

Không riêng gì Thủ Chân.

Tu sĩ các phái Đạo môn đồng loạt nảy sinh cảm ứng trong lòng.

Chân nhân cảnh đột phá tới nhân sư cảnh.

Nhân sư cảnh đột phá tới địa sư cảnh.Ngay sau đó.

"Ha ha ha, linh khí quán đỉnh, thiên sư cảnh, phá!"

Mao Cửu của Mao Sơn ngửa mặt lên trời cười lớn, khí tức trên người đột ngột bạo tăng.

Không chỉ riêng lão, từ trong các đạo môn khác cũng có hai luồng khí tức cường hãn vọt thẳng lên trời.

Ba cột sáng linh khí bao phủ xuống, thân hình lơ lửng giữa không trung, chỉ trong thoáng chốc đã có ba người đăng lâm thiên sư cảnh!

Ngũ ma lục tặc tam thi vốn quấy nhiễu tu sĩ nội đan đạo suốt bao năm qua, lúc này dường như chẳng khác nào đồ bỏ.

Tuy vẫn coi trọng tâm cảnh, nhưng yêu cầu đã không còn khắc nghiệt đến mức biến thái như trước.

Tâm cảnh không theo kịp thì ắt sinh tai họa sao?

Mẹ nó chứ, toàn nói nhảm!

Rốt cuộc cũng không phải chịu cảnh bị ngũ ma lục tặc tam thi kia tra tấn đến sống dở chết dở nữa rồi!

"Ha ha, đại thiện! Bần đạo Mao Cửu, thay mặt trên dưới Mao Sơn, bái tạ ơn bồi dưỡng của Từ Khuyết đế quân!"

"Võ Minh của Tùy Sơn phái, dập đầu tạ ơn đế quân thành toàn!"

"Trần Vân của Thần Tiêu phái, xin ghi tạc đại đức của đế quân!"

"Chúng ta bái tạ đế quân thành toàn!"

"Cung nguyện đế quân vạn cổ trường thanh, sớm chứng tiên đạo!"

"Đế quân chỉnh đốn âm khí đất trời, che chở thương sinh an ổn, nguyện đạo vận của đế quân miên trường, đại đạo bất hủ!"

"..."

Tiếng hô vang cảm kích của chúng tu sĩ vút thẳng lên tận chín tầng mây.

Từ Khuyết khẽ gật đầu.

Hắn nắm giữ Phong Đô thiên cung, lại khai mở địa phủ, bọn họ xưng hô như vậy cũng không sai.

Lúc này.

Địa phủ, đã lập.

Âm khí, đã thu.

Vậy thì, đã đến lúc phong thần rồi!

Đây là trình tự vốn đã chiêu cáo thiên hạ từ trước.

Nhịp thở của tất cả tu sĩ bất giác trở nên dồn dập, muôn vàn ánh mắt đều đổ dồn vào Từ Khuyết.

Ngay cả Huyền Độ tông sư của Hợp Tảo tông cùng Triệu Vô Cực của Đại Chiêu vương triều cũng không ngoại lệ.

Đạt được thần chức!

Thần đạo gia trì!

Trường sinh bất lão!

Cảnh giới luyện khí hóa thần thọ nguyên cực hạn là bốn trăm năm.

Cảnh giới luyện thần phản hư thọ nguyên cực hạn là một ngàn năm.

Nhìn thì có vẻ dài lâu, nhưng chung quy vẫn phải chết.

Một khi có được thần chức âm ty, thần tính sẽ áp chế quỷ tính, từ đó trường tồn cùng năm tháng!

Từ Khuyết khẽ động tâm niệm, Phong Đô thiên cung từ trong u minh lao vút ra, rơi gọn vào lòng bàn tay hắn.

"Trương Tĩnh Phương, Thiên Sư đời thứ 35 của Long Hổ sơn, kế thừa đạo thống, nắm giữ pháp lục, trảm hung trừ tà, che chở thương sinh, tu hành tế thế mấy trăm năm, sớm tối chuyên cần, giải tai trừ ách, tâm chí nhân, đạo chí chính!"

"Ta chưởng quản trật tự âm dương, hôm nay lập địa phủ, phong thần kỳ, chiêu cáo sinh linh đất trời."

"Nay sắc phong Trương Tĩnh Phương làm Thái Sơn phủ quân, tổng quản sinh tử họa phúc thiên hạ, nắm giữ Đông Nhạc âm nha, thống lĩnh toàn bộ âm ty chốn u minh, đời đời hưởng hương hỏa nhân gian!"

"Gia phong tôn hiệu: Đông Nhạc đại đế!"

Dứt lời.

Phong Đô thiên cung bắn ra một luồng kim quang, chớp mắt đã bao phủ lấy Trương Tĩnh Phương, ban cho lão quyền bính thần chức.

Trương Tĩnh Phương lập tức cảm thấy tinh thần sảng khoái, linh đài thanh minh, trong nháy mắt đã thấu hiểu chức trách của bản thân.

Lão nén lại sự kích động trong lòng, không hành đại lễ quân thần mà chỉ hướng về phía Từ Khuyết cúi người vái sâu một cái, cõi lòng ngập tràn cảm khái.

Vốn đã là thân hình suy kiệt, thọ nguyên sắp cạn.

Ngàn vạn lần không ngờ tới, nhận một đứa đồ đệ, vậy mà lại có ngày được hắn sắc phong làm Đông Nhạc đại đế.

Quả nhiên là một vị trí tốt!

Không chỉ lúc sống có thể tiếp tục tu hành, mà sau khi chết cũng có thể trở về u minh, nắm giữ thần chức.

"Chúng ta bái kiến Đông Nhạc đại đế!"

Tu sĩ các phái đồng loạt cúi người hành lễ.

Lúc này.

"Hối hận, ta thật sự hối hận quá."

Huyền Độ pháp sư chua chát trong lòng như vừa nuốt phải chanh, nếu không nhờ lão đã sớm hàng phục ngũ ma lục tặc tam thi, giữ vững đạo tâm......e rằng lão chỉ hận không thể bóp chết Trương Tĩnh Phương ngay lập tức để thế chỗ.

Từ Khuyết chẳng màng đến chuyện đó, giọng nói vẫn vang vọng oai nghiêm:

"Sắc phong Huyền Độ làm Đông Phương quỷ đế, cai quản toàn bộ âm ty nha môn phương đông, trấn giữ Quỷ Môn quan!"

"Sắc phong Triệu Vô Cực làm Tây Phương quỷ đế, cai quản toàn bộ âm ty nha môn phương tây, định tội vong hồn!"

"..."

"Sắc phong Thủ Thanh làm Nhất Điện Tần Quảng Vương."

"Sắc phong Thủ Chân làm Nhị Điện Sở Giang Vương."

"Sắc phong Tĩnh Huyền chưởng quản luân hồi tại Nại Hà kiều, ban thần chức Mạnh Bà!"

Từng thần chức liên tiếp được ban xuống.

Kẻ được phong thần ai nấy đều vui mừng ra mặt, người chưa được xướng tên lại thất vọng khôn cùng.

May thay lúc này âm khí trong thiên địa vừa mới ổn định, tâm cảnh của quần hùng tu sĩ có mặt phần lớn đều rất vững vàng. Thất vọng thì thất vọng thật, nhưng cũng chẳng ai cảm thấy bất công.

"Kính mong đế quân rủ lòng thương xót!"

"Khẩn cầu đế quân rủ lòng thương..."

"Chư vị chớ nôn nóng."

Từ Khuyết đưa tay ấn nhẹ vào hư không, giọng nói truyền khắp toàn trường.

"Lần này sắc phong đều là U Minh chính thần, danh ngạch vốn dĩ có hạn. Nay địa phủ mới lập, trăm bề ngổn ngang, âm ty vẫn còn vô số chức vụ bỏ trống."

"Về sau, thần vị âm ty ở các địa phương sẽ do Đông Nhạc đại đế đánh giá đức hành công tích của chư vị rồi thay mặt sắc phong. Các ngươi chỉ cần chăm chỉ hành thiện, tích lũy âm đức, ắt sẽ có cơ hội được phong thần."

Lời này vừa dứt.

Những người khác chưa cảm thấy có gì bất thường.

Nhưng Trương Tĩnh Phương lại nhận ra điều bất ổn.

Đây là... đang thác cô sao?

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!