Khoảnh khắc tiếp theo, Tiêu Kình Không văng tới, lưng đập mạnh vào bức tường không khí này.
Nương theo một tiếng nổ "Bành" thật lớn, bức tường không khí bị đập nứt ra một mảng chằng chịt như mạng nhện.
Tiêu Kình Không bị dội ngược lại, ngã nhào xuống đất, chật vật vô cùng.
Hắn chống tay xuống đất muốn gượng dậy, nhưng cơ thể lại lảo đảo liên tục. Lồng ngực khí huyết cuộn trào, đau đớn thấu xương, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, miệng không ngừng ho ra máu.




