“Có Nam Cung thế gia che chở cho huynh, Vân Huy tướng quân cũng không dám tùy tiện vọng động. Sau này, huynh vừa có thể vẫy vùng chốn quan trường, quan lộ hanh thông, lại vừa có thể dựa vào hào môn, tha hồ ra oai.”
Tề Tri Huyền hít sâu một hơi, trịnh trọng nói: “Xin cho ta suy nghĩ một đêm, sáng mai sẽ cho muội câu trả lời.”
“Không thành vấn đề.”
Nam Cung Ngọc Nhuận dĩ nhiên không phản đối.




