[Dịch] Ta Có Thanh Trang Bị

/

Chương 133: Đột phá (3)

Chương 133: Đột phá (3)

[Dịch] Ta Có Thanh Trang Bị

Phật Bất Độ

6.542 chữ

01-07-2026

Cái gọi là Hỏa Lân thí luyện, thực chất chính là đi làm việc cho tông môn.

Đương nhiên.

Đối với những môn nhân nghèo khó mà nói, đây là một cơ hội phát tài vô cùng hiếm có.

Nhưng Tề Tri Huyền lại khác.

Hắn đang ở giai đoạn tam hưởng cảnh, toàn bộ tài nguyên tu luyện đều do Hỏa Hành tông cung cấp, chẳng thiếu thứ gì, chỉ có kẻ ăn no rửng mỡ mới chạy đi tham gia thí luyện.

Có điều, vì sao Tần trưởng lão lại đặc biệt sai người đến hỏi hắn?

Tề Tri Huyền khẽ trầm ngâm, hỏi: "Ta đi hay không đi thì có ảnh hưởng gì sao?"

Người trẻ tuổi cười đáp: "Ngài là đệ tử đặc cấp, nếu ngài tham gia thí luyện, nội vụ đường chúng ta cần phải sắp xếp trước một vị cao thủ âm thầm bảo vệ ngài. Đương nhiên, nếu ngài không tham gia thì lại càng bớt việc."

Ngừng một chút, gã liếc nhìn thanh hỏa lân đao bên hông Tề Tri Huyền, nhắc nhở: "Đao phôi của hỏa lân đao muốn thăng cấp thì cần ít nhất một trăm lẻ tám chiếc hỏa xà nghịch lân. Nếu bỏ tiền ra mua, không những vô cùng đắt đỏ mà còn chưa chắc đã mua được, chi bằng ngài tự mình tham gia Hỏa Lân thí luyện, săn giết xích luyện xà để lấy vảy thì hơn."

Tề Tri Huyền cúi nhìn hỏa lân đao, gật đầu nói: "Được, ta tham gia."

Người trẻ tuổi mừng rỡ ra mặt, phấn chấn nói: "Vậy thì tốt quá, không biết có bao nhiêu người đang muốn diện kiến vị đệ tử đặc cấp như ngài đâu. Mọi người mà nghe tin ngài tham gia, chắc chắn sẽ có càng nhiều người muốn báo danh hơn."

Tề Tri Huyền chỉ cười trừ cho qua chuyện.

Với thực lực hiện tại, hắn chẳng ngán bất kỳ kẻ nào dưới tứ hưởng cảnh, đây mới là nguyên nhân chính khiến hắn quyết định tham gia Hỏa Lân thí luyện.

Đó là chưa kể, còn có cao thủ âm thầm bảo vệ...

Một lát sau, Tề Tri Huyền đi tới suối nước nóng. Trong lúc ngâm mình dưới làn nước ấm, hắn đồng thời lật mở 《Vạn độc diệu pháp chương》 trong đầu, rất nhanh đã tìm thấy phần giới thiệu liên quan đến 'xích luyện xà'.

Xích luyện xà lấy ngọn lửa cùng các loại dị thú khác làm thức ăn. Chúng không có giới hạn trưởng thành, tốc độ phát triển lại vô cùng nhanh, gần như chỉ trong vòng hai năm là có thể thăng cấp lên dị thú tam hưởng cảnh.

Loài rắn này tính tình nóng nảy hung hãn, tính công kích cao, có thể phun ra sương độc. Làn sương độc này có thể thẩm thấu qua da thịt vào trong cơ thể, khả năng gây tê liệt cực mạnh.

Tuy nhiên, hỏa lân bộ trang có thể ngăn cản phần lớn sự ăn mòn của độc vụ, chỉ cần chú ý đừng để sương độc phun trúng mặt thì vấn đề không lớn.

Huyết nhục của xích luyện xà có giá trị dinh dưỡng cực cao, túi độc có thể dùng để luyện độc, mật rắn lại có thể giải độc.

Một số ít đôi mắt của xích luyện xà còn có thể phát sinh dị biến, hóa thành ma nhãn hoặc tà nhãn. Chỉ cần cải tạo đôi chút là có thể luyện chế thành bảo cụ, mang trong mình uy năng khó lòng tưởng tượng nổi.

Ví dụ như: Hư không định vị kẻ địch, ô nhiễm tinh thần, vân vân...

Ngoài ra, ở vị trí ba tấc dưới bụng xích luyện xà có mọc một chiếc vảy ngược màu đỏ như máu, cực kỳ cứng rắn. Đây chính là nguyên liệu thuộc tính hỏa, có thể dùng để rèn đúc, nâng cao phẩm giai cho bảo cụ.

Mỗi con xích luyện xà chỉ có duy nhất một chiếc hỏa xà nghịch lân.

"Xem ra, cả người con xích luyện xà này đều là bảo bối!"

Tề Tri Huyền tặc lưỡi cảm thán, lập tức hạ quyết tâm, phen này nhất định phải săn giết thật nhiều xích luyện xà.Chớp mắt đã sang ngày hôm sau.

Từ lúc nội vụ đường cố ý tung tin tức ra ngoài, từ trên xuống dưới Hỏa Hành tông lập tức sôi sục.

Tề Tri Huyền đến Hỏa Hành tông đã gần một tháng, thần long kiến thủ bất kiến vĩ, nay mọi người rốt cuộc cũng có cơ hội chiêm ngưỡng chân dung của hắn, thử hỏi có ai mà không tò mò?

Một số đệ tử vốn không định tham gia Hỏa Lân thí luyện cũng ôm lòng hiếu kỳ tột độ, quyết tâm đến xem náo nhiệt một phen.

Thoáng cái, năm ngày đã trôi qua.

Hỏa Lân thí luyện chính thức diễn ra vào hôm nay.

Sáng sớm tinh mơ, Tề Tri Huyền đã thu xếp ổn thỏa, vác theo một cái tay nải đi xuống núi.

Dạo này, Độc Tâm bà bà đang bế quan, Độc Ách nương tử lại thường xuyên vắng mặt ở động phủ.

Tề Tri Huyền không tìm được cơ hội để báo cho họ biết hành tung của mình.

Vì thế, hắn đành dặn dò Nhạc Tiểu Tuệ, nếu hắn không trở về đúng hạn, nhất định phải xông vào động phủ của Độc Tâm bà bà bẩm báo rõ ràng.

Chẳng bao lâu sau, Tề Tri Huyền đã rời khỏi Ngũ Độc phong, tiến về phía Hỏa Lân xà quật.

Dọc đường, hắn luôn có cảm giác ai đó đang chằm chằm nhìn mình, nhưng trước sau vẫn không dò ra được vị trí của kẻ nhìn trộm.

"Xem ra, người âm thầm bảo vệ ta đã vào vị trí."

Tề Tri Huyền không chần chừ nữa, sải bước tiến lên, dáng điệu nghênh ngang bất cần đời.

Ước chừng nửa canh giờ sau, Tề Tri Huyền theo bản đồ tìm đến được vị trí của Hỏa Lân xà quật.

Đó là một ngọn núi cao sừng sững mọc lên từ mặt đất, trên núi phủ kín từng tầng từng lớp gai góc, lan tràn khắp tầm mắt.

Lúc này.

Rất đông nam thanh nữ tú khoác trên mình hỏa lân bộ trang đang tụ tập bên ngoài một cửa hang hẹp, chỉ miễn cưỡng đủ cho một người lách qua.

Cạnh cửa hang dựng một tấm bia đá, bên trên khắc bốn chữ lớn "Hỏa Lân xà quật" rồng bay phượng múa.

Đúng chỗ rồi.

Tề Tri Huyền đứng lùi lại phía sau đám đông, ánh mắt lướt qua mọi người. Hắn nhẩm đếm sơ qua, số lượng tuyệt đối vượt quá một trăm người.

"Người đến đông thật đấy."

Dựa theo chỉ tiêu tuyển chọn mỗi kỳ đại khảo của Trấn Phủ ty là một trăm hai mươi người, chia đều cho bát đại hành tông, mỗi tông môn chỉ được phân mười lăm người.

Xuân vi và thu vi cộng lại cũng chỉ vỏn vẹn ba mươi người.

"Một năm chỉ thu nhận ba mươi người, phải mất ba bốn năm mới gom đủ con số hơn trăm này."

Tề Tri Huyền thầm nhẩm tính, trong số hơn trăm người ở đây, rõ ràng phần lớn đều là đệ tử cũ, thời gian nhập môn dao động từ hai đến bốn năm.

"Vị đặc cấp kia đã tới chưa?"

"Không rõ nữa, ta chưa từng gặp Tề Tri Huyền, huynh có biết hắn trông ra sao không?"

Đám đông bàn tán xôn xao, thỉnh thoảng lại dáo dác quay đầu nhìn quanh để tìm kiếm Tề Tri Huyền.

"Nghe đồn Tề Tri Huyền dung mạo anh tuấn tiêu sái, khí vũ hiên ngang, khiến người ta vừa gặp đã xiêu lòng."

"Muội bớt mơ mộng đi, ta nghe nói Tề Tri Huyền là cao thủ dùng độc. Muội từng thấy Độc Tâm bà bà và Độc Ách nương tử rồi đấy, kẻ dùng độc quanh năm làm bạn với độc vật, cơ thể ắt sẽ bị độc tố ăn mòn. Nếu không phải đầu óc điên khùng thì dung mạo cũng dị thường."

"Đúng vậy, ta đoán Tề Tri Huyền khéo đã sớm bị hủy dung, xấu xí vô cùng rồi."

"Kẻ dùng độc thì sắc môi và màu móng tay chắc chắn không bình thường, mọi người chú ý quan sát kỹ xem."

...

Trong lúc bàn tán, mọi người không tự chủ được mà dò xét từng gương mặt xa lạ, đặc biệt chú ý đến môi và móng tay của họ.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!