[Dịch] Ta Có Một Thế Giới Kinh Khủng

/

Chương 38: Bãi đỗ xe ngầm

Chương 38: Bãi đỗ xe ngầm

[Dịch] Ta Có Một Thế Giới Kinh Khủng

Tôi có thể sửa chữa máy điều hòa không khí

7.302 chữ

10-09-2026

Chú Từ thật lòng muốn tốt cho Trần Ca, không hề giấu giếm mà nói toạc hết mọi chuyện ra: "Bây giờ cháu vẫn còn muốn ném tiền vào Nhà ma nữa không?"

"Cháu thấy cứ thử xem sao, dù gì công viên bên kia vẫn chưa xây xong, chúng ta vẫn còn cơ hội lật ngược thế cờ." Chỗ dựa lớn nhất của Trần Ca là chiếc điện thoại đen, đương nhiên hắn sẽ không tiết lộ điều này với ai.

"Thằng nhóc này bình thường trông khôn ngoan lắm mà, sao cứ đến lúc mấu chốt lại hồ đồ thế hả? Xu thế tất yếu rồi, cháu hiểu không? Chú làm ở công viên này mười năm, tình cảm dành cho nó chẳng kém gì cháu, nhưng chúng ta cũng phải nhìn rõ hiện thực." Chú Từ chỉ vào mấy khu vui chơi đã ngừng hoạt động: "Cháu biết vì sao chúng phải đắp chiếu không? Không phải do không qua được vòng kiểm tra bảo trì, mà là vì máy cứ bật lên là đốt tiền, thỉnh thoảng mới có một hai người vào chơi, căn bản không thu hồi nổi vốn. Nói một ví dụ trực quan hơn nhé, hồi công viên Tân Thế Kỷ mới khai trương, ngoài cổng đông nghẹt người, bãi đỗ xe không đủ chỗ, phải sang tận bãi của mấy hộ cho thuê bên cạnh để giành chỗ. Sau này xây thêm bãi đỗ xe ngầm thì tình hình mới đỡ hơn. Nhưng từ ba năm trước, ngay cả dịp lễ tết cao điểm, bãi đỗ xe trên mặt đất của công viên cũng chưa từng kín chỗ. Lượng khách du lịch giảm dần qua từng năm, năm nay lại lập kỷ lục thấp nhất rồi."

"Chú Từ, khoan đã, chú vừa bảo từ ba năm trước, dù là đợt cao điểm lễ tết thì bãi đỗ xe trên mặt đất cũng chưa từng đầy sao? Vậy chẳng phải bãi đỗ xe ngầm kia đã ba năm không ai dùng tới, coi như bị bỏ hoang rồi à?" Ánh mắt Trần Ca bỗng thay đổi, nhìn chằm chằm khiến chú Từ có phần mất tự nhiên.

"Đúng thế, nghĩ lại hồi công viên Tân Thế Kỷ mới mở cửa, chỗ nào cũng ngập tràn xe cộ với người, trò nào cũng phải xếp hàng một, hai tiếng mới tới lượt, đó là thời kỳ hoàng kim nhất. Đáng tiếc bây giờ nó đã bị thành phố lãng quên rồi." Chú Từ nhớ lại dĩ vãng, không kìm được tiếng thở dài: "Nhưng cũng chẳng có gì phải buồn phiền, ít ra chúng ta cũng từng có một thời huy hoàng, cháu thấy đúng không?"

"Chú Từ, nếu cháu muốn thuê lại bãi đỗ xe ngầm của công viên thì tốn khoảng bao nhiêu tiền ạ?"

"Hả?" Chú Từ bị lối tư duy nhảy cóc của Trần Ca làm cho ngơ ngác: "Tự dưng cháu hỏi chuyện này làm gì?"

"Cháu muốn tận dụng bãi đỗ xe ngầm đó, dù sao nó cũng đang trong tình trạng nửa bỏ hoang, với tình hình hiện tại của công viên thì chắc cũng chẳng dùng tới nữa." Trong đầu Trần Ca đã nảy ra một kế hoạch, có thể tận dụng tối đa cơ hội mở rộng Nhà ma mà chiếc điện thoại đen mang lại.

"Cháu điên rồi à? Thuê chỗ đấy làm gì? Nuôi dơi chắc?" Chú Từ chẳng biết phải nói chuyện với Trần Ca thế nào nữa.

"Cháu muốn mở rộng Nhà ma. Với điều kiện kinh tế hiện tại của cháu thì bãi đỗ xe ngầm là nơi thích hợp nhất, tiền thuê không đắt, mà môi trường ở đó cũng rất hợp làm Nhà ma." Dù sao sớm muộn gì công viên cũng sẽ biết hắn đang làm gì, nên Trần Ca chẳng hề giấu giếm.

"Thằng nhóc này bị ma nhập rồi hả? Nhà ma ba tầng còn chưa đủ cho cháu quậy chắc? Cháu có biết diện tích bãi đỗ xe ngầm rộng cỡ nào không? Cứ cho là cho cháu thuê đấy, đợi cháu xây xong thì công viên cũng dẹp tiệm từ đời nào rồi." Chú Từ xua tay: "Đừng có ngớ ngẩn nữa, mau quay về làm việc đi."

"Chú Từ, cháu nghiêm túc đấy."

"Thế cháu thấy chú giống đang đùa với cháu à!" Bật lại bộ đàm, chú Từ bước về phía đám đông. Đi được vài bước, ông lại quay đầu dặn dò Trần Ca một câu: "Năm nghìn tệ sáng mai chú sẽ đưa cho cháu. Lo mà làm ăn cho đàng hoàng tử tế, đừng có tối ngày nghĩ ra mấy trò kỳ quặc nữa.""Dạ, cháu biết rồi." Trần Ca đi theo sau chú Từ, nhìn đám du khách đang vây quanh trước cửa Nhà ma xem náo nhiệt, bĩu môi: "Cháu thì chẳng thấy lượng khách giảm dần qua từng năm gì cả, dù sao thì trước giờ Nhà ma của cháu cũng làm gì có ai thèm tới đâu."

Chen vào giữa đám đông, Trần Ca bước đến cạnh mấy cô cậu sinh viên trường y: "Mấy cô cậu à, thế là được rồi đấy, người không biết lại tưởng tôi làm gì các cậu mất."

"Để tôi bình tĩnh lại chút đã, Nhà ma của anh gắt thật đấy."

"Nhìn cái gì mà nhìn, tôi không có sợ đâu, chỉ là lúc tham quan bên trong vô tình trẹo chân nên mới không đứng dậy nổi thôi."

"Làm sao bây giờ, hiện tại tôi nhìn ai cũng giống kẻ sát nhân hết..."

"Đừng có mạnh mồm nữa, Nhà ma này đúng là không tầm thường đâu." Hầu Tử lồm cồm bò dậy từ bậc thềm, giơ màn hình điện thoại đang hiện đánh giá năm sao lên, đứng trước mặt Trần Ca: "Nhưng mà, chuyện nào ra chuyện đó, anh đừng tưởng thế này là bọn tôi chịu thua đấy nhé."

"Sao cơ? Ngày mai các cậu vẫn muốn tới à?"

"Nếu không phải mai tôi vừa khéo có bài thi, anh tưởng tôi không dám đến chắc?" Hầu Tử buông lời dọa dẫm với khí thế rất hùng hồn, chỉ tiếc bờ môi trắng bệch cùng bắp chân vẫn còn run lẩy bẩy đã phá hỏng hết cả bầu không khí.

"Các cậu đến thì đương nhiên tôi lúc nào cũng hoan nghênh." Trần Ca đã sắp xem đám sinh viên Học viện Pháp y Hàm Giang này thành linh vật của mình đến nơi rồi.

"Tôi thì không bao giờ đến nữa đâu, dù có bị đánh chết, hay nhảy từ trên nóc Nhà ma xuống, tôi cũng quyết không bao giờ quay lại." Hạc Sơn nhìn Trần Ca bằng vẻ mặt đầy oán trách, hắn thật sự bị đôi mắt nhìn qua khe cửa dọa cho chết khiếp rồi.

"Đừng có tự trù ẻo bản thân thế chứ, đàn em." Tiểu Tuệ bấu vai Hạc Sơn đứng dậy, hung dữ lườm Trần Ca một cái: "Anh là người đàn ông đầu tiên làm tôi khóc nhòe cả lớp trang điểm, tôi nhớ kỹ mặt anh rồi đấy."

Nhìn cục u to tướng sau gáy Tiểu Tuệ, Trần Ca cũng chẳng nỡ chọc tức cô nàng thêm nữa, chỉ cười cười không nói gì.

Mấy cô cậu sinh viên trường pháp y dìu nhau đi về phía cổng công viên. Chờ bọn họ đi xa, Hạ Phong lại một mình chạy ngược trở lại. Vẻ mặt cậu ta vô cùng phức tạp, nói với Trần Ca: "Vừa rồi sau khi bình tĩnh lại, tôi đã suy nghĩ rất lâu về câu hỏi kia của anh, nhưng vẫn không cách nào tin nổi. Tôi nghĩ chuyện đó có lẽ liên quan đến thần kinh não bộ, cũng như một số phản ứng căng thẳng của con người."

Trần Ca thừa hiểu ý trong lời nói của cậu ta: "Có lẽ vậy. Đúng rồi, nãy giờ vẫn chưa hỏi tên đầy đủ của cậu là gì?"

"Tôi tên là Hạ Phong, lớn tuổi hơn bọn họ, mấy hôm nữa là phải đi thực tập hiện trường rồi."

"Được, vậy có dịp gặp lại nhé."

Sau khi hai người trao đổi số điện thoại, Trần Ca liền quay trở lại Nhà ma. Hắn kéo rào chắn lên, treo tấm biển "Bảo trì thiết bị, tạm dừng hoạt động" ra ngoài.

"Ông chủ, bên ngoài còn rất nhiều khách đang chờ mà? Sao anh lại đóng cửa rồi?"

"Có chút vấn đề nhỏ phát sinh, hôm nay tới đây thôi, em ra ngoài giải thích tình hình với du khách một tiếng đi." Trần Ca cởi áo khoác Bác Sĩ Đập Sọ ra, chui vào phòng chứa dụng cụ, cắt một ít vải đen rồi cầm đi vào bối cảnh Chạy Trốn Nửa Đêm.

Hắn lần lượt dùng vải phủ kín từng tấm gương lại, nhưng vì số phòng quá nhiều, đến cuối cùng vải đen cũng chẳng còn đủ dùng: "Bối cảnh này lớn quá, trước khi lắp xong camera giám sát thì không thể mạo hiểm cho du khách vào được. Nếu chẳng may xảy ra chuyện ở góc khuất camera thì hậu quả khó mà lường trước nổi."

Khóa chặt cửa bối cảnh Chạy Trốn Nửa Đêm, Trần Ca đi xuống lầu. Du khách đứng bên ngoài Nhà ma đã tản đi quá nửa, chỉ còn lại một hai người vẫn đang nấn ná lượn lờ."Tiểu Uyển, tẩy trang rồi tan làm đi em, hôm nay tới đây thôi."

Dặn dò Từ Uyển vài câu, Trần Ca chui vào phòng nghỉ nhân viên. Từ hôm qua tới giờ hắn vẫn chưa được nghỉ ngơi đàng hoàng, vừa ngả lưng xuống giường, cơn buồn ngủ đã ập tới.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!