Vương Kỳ liên tục khuyên Trần Ca rời đi. Đứng ở góc độ một người xa lạ mà nói, gã đang tỏ ra nhiệt tình thái quá.
Trần Ca không đồng ý ngay. Nghe xong câu chuyện của Vương Kỳ, hắn lờ mờ cảm thấy đối phương hình như đang giấu giếm chuyện gì đó.
"Những gì có thể nói, tôi đều nói cho cậu nghe rồi. Bây giờ đi vẫn còn kịp, đợi qua nửa đêm, tòa chung cư này sẽ biến thành một bộ dạng khác đấy." Nói xong, Vương Kỳ phủi bụi trên người, quay lưng bước ra khỏi tòa nhà.
Mãi đến khi bóng lưng Vương Kỳ khuất hẳn vào màn đêm, Trần Ca mới sực tỉnh. Ban đầu hắn định tìm người thuê trọ trong tòa nhà để hỏi han tình hình, nhưng giờ thì thắc mắc chẳng những không bớt đi mà còn nhiều thêm.
"Gã này có vấn đề nặng đây, rốt cuộc gã có bị điên không nhỉ?" Nhớ lại đôi mắt đục ngầu của Vương Kỳ, Trần Ca thấy hơi gợn gợn. Ánh mắt gã ngập tràn vẻ mệt mỏi và đau đớn, thứ đó không thể nào giả vờ được: "Xem ra, gã chắc chắn rất yêu vợ mình."
Trần Ca quay lại đi vào trong. Lúc ngang qua phòng người phụ nữ ở tầng một, hắn chần chừ một chút rồi thử gõ cửa.
"Này, người mới đến." Cửa phòng người phụ nữ vẫn đóng im ỉm, ngược lại, cánh cửa sau lưng Trần Ca lại hé mở một nửa. Một gã đàn ông cao gầy đang tựa vào cửa.
Gã trông ngoài ba mươi, lôi thôi lếch thếch, râu tóc rậm rạp gần như dính liền vào nhau, trên mu bàn tay lộ ra ngoài còn xăm một bông hoa mẫu đơn.
"Anh là...?" Trần Ca cảnh giác quay người lại.
"Cái gã phát tờ rơi tìm người lúc nãy không phải khách thuê ở đây đâu, đầu óc gã có vấn đề đấy." Gã đàn ông cao gầy gõ gõ ngón tay lên thái dương: "Gã nói gì cậu cũng đừng tin, lại gần gã quá là có chuyện đấy."
Đây là lần đầu Trần Ca gặp gã đàn ông cao gầy này. Tuy vẻ ngoài nhếch nhác, nhưng giọng điệu của gã lại bình thường nhất trong số những người hắn từng gặp ở đây: "Hành vi của người đó đúng là rất kỳ lạ, nhưng có lẽ do vợ mất tích nên anh ta mới bị đả kích lớn như vậy."
"Có phải gã bảo với cậu là vị hôn thê của gã mất tích quanh khu này không?"
"Ừ."
"Gã còn bảo là do cảnh sát tiết lộ, nên gã mới liên tục tới đây tìm kiếm đúng không?"
"Đúng thế."
"Ha hả." Gã đàn ông cao gầy bật cười: "Tôi sống ở đây chín tháng rồi, chưa từng thấy mống cảnh sát nào lảng vảng tới. Thằng điên đó lừa cậu đấy, ma quỷ oan hồn cái quái gì, toàn nói hươu nói vượn."
Gã móc điếu thuốc rẻ tiền trong túi ra ngậm lên miệng: "Trên đời này làm quái gì có ma? Cùng lắm là có kẻ giả thần giả quỷ thôi. Được rồi, không còn sớm nữa, cậu mau về phòng đi."
Trần Ca cảm ơn đối phương một tiếng rồi quay người rời đi.
Bước lên cầu thang, trong lòng hắn vẫn phân vân: "Hai người bọn họ chắc chắn có một kẻ đang nói dối, kẻ đó là ai nhỉ?"
Có lẽ do mải mê suy nghĩ, đến khi Trần Ca sực tỉnh thì đã đi tới tầng ba.
Con số tróc sơn in ở góc ngoặt cầu thang, chiếc đèn cảm ứng âm thanh trên đỉnh đầu hắt ra thứ ánh sáng lờ mờ. Trần Ca nhìn sang hai bên, tầng này chưa hề được sửa sang lại. Mặt sàn bẩn thỉu bừa bộn, khắp nơi đều có vết cháy xém, lớp vữa trên tường bong tróc từng mảng lớn, trông như những vết sẹo vắt chéo chằng chịt.
"Tại sao chỉ có tầng ba là không được sửa lại? Thiếu kinh phí, hay vì lý do nào khác?"
Đèn cảm ứng âm thanh nhanh chóng vụt tắt, cả tòa chung cư đột ngột chìm vào bóng tối.Trần Ca làm việc quanh năm trong nhà ma nên cũng khá quen với bóng tối. Hắn không hề hoảng sợ mà lấy điện thoại ra. Vừa định bật đèn pin, hắn bỗng thấy một bóng người đi thoăn thoắt qua hành lang tối om.
"Ai đấy?" Ánh đèn pin điện thoại soi sáng tầng ba, nhưng bóng người kia đã biến mất tăm.
Trần Ca đang định đi vào trong kiểm tra, nhưng không may là lúc này dưới nhà lại vang lên tiếng bước chân.
"Ông chủ nhà à?" Nếu để lão chủ nhà thọt chân nóng tính kia thấy mình đi lang thang ở tầng ba, kiểu gì cũng bị ăn mắng. Trần Ca nghĩ ngợi một chút rồi cất điện thoại, rón rén lùi về tầng hai.
Vừa xuống khỏi góc ngoặt cầu thang, Trần Ca thấy một gã đàn ông trung niên thấp béo đang bưng chậu rửa mặt bước ra từ một căn phòng nào đó trên tầng hai. Ban đầu gã còn ngâm nga giai điệu, tâm trạng có vẻ khá tốt, nhưng khi vừa nhìn thấy Trần Ca, mặt gã lập tức sầm lại, cúi gằm đầu rảo bước đi thật nhanh qua.
"Thế là ý gì? Mặt mình đáng sợ đến thế cơ à?" Trở về phòng, Trần Ca ôm ba lô nằm vật xuống giường: "Tòa chung cư này cảm giác chẳng có lấy một ai bình thường, nhìn ai cũng giống hung thủ giết người..."
Nghĩ đến đây, Trần Ca ngồi bật dậy: "Nhiệm vụ điện thoại giao chỉ yêu cầu mình tìm ra hung thủ, chứ không hề nói rõ rốt cuộc có bao nhiêu hung thủ. Nếu nghĩ theo hướng này, kẻ giết người rất có thể không chỉ có một! Dù sao chuyện này cũng liên quan đến án diệt môn, khả năng gây án theo nhóm là cực kỳ lớn. Không được, mình phải mau chóng tra cứu lại vụ án năm đó mới được."
Trần Ca lấy điện thoại ra. Cuộc trò chuyện giữa hắn và Vương Kỳ không hẳn là vô ích, ít nhất hắn cũng nắm được một thông tin: chung cư Bình An trước đây có tên là chung cư Phú An.
Gõ mấy chữ "chung cư Phú An Hàm Giang" vào thanh tìm kiếm, lướt qua vài trang, những dòng chữ giật gân đập vào mắt Trần Ca.
"Cả gia đình bốn người bị thảm sát diệt môn! Kẻ thủ ác bốc hơi không dấu vết?!"
"Tai nạn hay mưu sát! Đám cháy chung cư Phú An bắt nguồn từ đâu?"
"Giấu xác trong tòa nhà, hé lộ án lồng án!"
Trần Ca lướt xem mọi thông tin liên quan đến chung cư Phú An, cả người bỗng thấy ớn lạnh. Hiện thực thường kinh khủng hơn cả phim ảnh, bởi vì đây là những chuyện đã từng thật sự xảy ra, thậm chí biết đâu có một ngày sẽ giáng xuống chính bản thân mình.
Năm năm trước, có người dân trông thấy chung cư Phú An bốc cháy nên đã gọi báo cứu hỏa.
Sau khi dập tắt đám cháy, đội cứu hỏa bắt đầu điều tra nguyên nhân hỏa hoạn và thống kê thiệt hại.
Ban đầu chỉ là làm việc theo lệ thường, nhưng khi quá trình điều tra đi sâu hơn, ngày càng có nhiều điểm kỳ quặc lộ ra.
Bê tông nứt toác, các mảnh vỡ cửa kính nhỏ vụn, vết nứt ám khói mờ nhạt, điều này chứng tỏ ngọn lửa không chỉ cháy dữ dội mà nhiệt độ còn rất cao, tốc độ lan truyền cực nhanh.
Hiện trường vụ cháy có nhiều điểm phát hỏa độc lập không liên quan đến nhau, đây chính là đặc điểm điển hình của việc cố ý phóng hỏa.
Tính chất vụ án lập tức thay đổi, cơ quan công an địa phương vào cuộc. Sau đó, họ tìm thấy bốn thi thể bên trong đống đổ nát của tòa nhà, đúng là gia đình bốn người đang kinh doanh khu chung cư này.
Vụ án này khi đó đã gây ra chấn động không nhỏ, phía cảnh sát cũng dốc toàn lực điều tra. Chỉ có điều do đám cháy đã phá hủy hiện trường, họ tìm khắp mọi nơi mà không hề thấy dấu vết tồn tại của người thứ năm, chứ đừng nói đến chuyện bắt giữ hung thủ.
Tòa chung cư bị phong tỏa tròn một năm trời, sau đó dựa theo các quy định pháp luật liên quan, nó được bàn giao lại cho người cha của chủ cũ. Chung cư Phú An cũng được đổi tên thành chung cư Bình An kể từ thời điểm đó."Cả nhà bốn người bị thiêu chết, hung thủ đến nay vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, thảo nào ở đây lại có lời đồn ma ám." Sau khi nắm rõ vụ án năm xưa, trong lòng Trần Ca ít nhiều cũng đã mường tượng được vấn đề. Hắn nhìn trang web trên điện thoại, chợt chú ý đến một chi tiết: "Bài báo viết chủ cũ của khu chung cư qua đời lúc bốn mươi mốt tuổi, sau đó tòa nhà được giao lại cho cha của ông ta. Tính ra thì, chủ nhân thực sự của khu chung cư hiện tại phải tầm sáu, bảy mươi tuổi rồi mới đúng."



