"Hú hồn hú vía." Tim Cao Nhữ Tuyết đập thình thịch, đã lâu lắm rồi cô mới mất bình tĩnh đến mức này.
Điệu nhạc quái dị văng vẳng bên tai. Dưới ánh đèn lờ mờ, cô nhìn bóng mình trong gương, đồng tử dần co lại thành một dấu chấm nhỏ.
Trong gương, bức màn che sau lưng cô đang tự động mở ra! Một khuôn mặt hình nhân giấy từ từ ló ra. Qua tấm gương, cô có thể thấy rất rõ khuôn mặt giấy đó đang toét miệng cười với mình.
"Ai ở trong đó!"
Khi rơi vào nỗi sợ hãi tột độ, con người ta thường trở nên cáu gắt và bốc đồng. Cao Nhữ Tuyết quay phắt lại, túm lấy hai mép màn định xông vào xem cho ra nhẽ. Nhưng hệ thống màn che này được thiết kế khá phức tạp, trong ngoài mấy lớp, rèm the và màn giường đan xen chằng chịt. Vén nửa ngày trời, cô chẳng những không thấy được bên trong có gì, mà hai cánh tay còn bị quấn chặt lại.
Đúng là họa vô đơn chí, ngay lúc này, trong phòng lại vang lên tiếng bước chân.
"Mình đâu có cử động, tiếng bước chân ở đâu ra?" Đàn em mất tích, cộng thêm bối cảnh rùng rợn và hiệu ứng từ bản nhạc "Thứ Sáu Đen Tối", phòng tuyến tâm lý của Cao Nhữ Tuyết vốn đã rạn nứt chằng chịt. Cô đã đến giới hạn chịu đựng, tiếng bước chân vang lên lúc này chính là giọt nước tràn ly đánh gục cô.
Hai chân mềm nhũn, không sao dùng sức nổi. Nỗi sợ hãi như một con thú hoang xổng chuồng, bắt đầu nuốt chửng lấy lý trí của cô.
Cao Nhữ Tuyết khó nhọc xoay người, cố gắng vùng vẫy thoát khỏi mớ màn che. Tiếng bước chân ngày một gần hơn, nhưng cô không tài nào tìm ra nơi phát ra âm thanh.
"Không thể nào! Căn phòng chỉ bé tí thế này, nếu có người tới gần thì mình phải thấy ngay chứ!" Tâm trí cô hoàn toàn rối loạn, cách bài trí đơn giản trong phòng lại mang đến một nỗi kinh hoàng không thể tả xiết.
Chiếc đèn lồng trắng ngoài cửa sổ đung đưa, ánh sáng càng thêm u ám, bóng người trong chiếc gương đồng cũng bắt đầu nhòe đi. Đồng tử Cao Nhữ Tuyết run lên, đôi mắt xinh đẹp dán chặt vào mặt gương. Trong chiếc gương bình thường ấy, bóng dáng cô đã biến mất từ lúc nào không hay, thay vào đó là một người phụ nữ lạ mặt mặc áo cưới!
Nghìn thu không tuyệt sắc, vừa mắt ấy giai nhân.
Vẻ đẹp trắng bệch, ảo mộng đến mức khiến người ta phải sởn gai ốc, tựa như đang chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật bị phủ bụi thời gian.
Chằm chằm nhìn người phụ nữ trong gương, hai vai Cao Nhữ Tuyết run lên bần bật. Lần đầu tiên, trên gương mặt cô hiện rõ vẻ kinh hoàng tột độ.
Từng giải phẫu vô số thi thể, cô quá đỗi quen thuộc với cảm giác mà người phụ nữ trong gương mang lại. Đó là thứ cảm giác chỉ xuất hiện khi đối mặt với người chết!
"Trong nhà ma này giấu một cái xác thật!"
Ý nghĩ này vừa lóe lên, nỗi sợ hãi đã như cơn sóng dữ nhấn chìm lấy cô. Cô liều mạng lùi ra xa khỏi chiếc gương đồng, nhưng vừa lùi được mấy bước đã va phải thứ gì đó.
Cùng lúc đó, tiếng bước chân trong phòng rốt cuộc cũng dừng lại. Tư duy của Cao Nhữ Tuyết trong khoảnh khắc này như bị đóng băng. Không còn tâm trí đâu mà nghĩ ngợi xem tại sao nữa, giữa khúc nhạc nền quỷ dị, cô chỉ biết hành động theo bản năng: từ từ quay đầu lại.
Bốn mắt nhìn nhau. Ngay sau lưng cô, một người phụ nữ mặc áo cưới, mang lớp trang điểm khâm liệm của người chết đang mỉm cười với cô.
"Á á á!!!"
Tiếng thét chói tai xé toạc sự tĩnh mịch của nhà ma, dù đứng tít bên ngoài cũng có thể nghe thấy rõ mồn một.
Hai tay bị quấn chặt, hai chân Cao Nhữ Tuyết mềm nhũn, ngã bệt xuống đất.
Gương mặt xinh đẹp tái mét, nỗi sợ hãi kìm nén bấy lâu vỡ òa thành những giọt nước mắt trào ra không thể kiểm soát. Nửa ngày trời cô nhắm nghiền mắt không dám mở ra, vệt nước mắt vẫn còn đọng trên má, miệng khẽ nhếch, vô thức ho khan từng cơn.
"Tiểu Uyển, mau đưa người ra ngoài!""Vâng." Nữ quỷ đối diện Cao Nhữ Tuyết tháo chiếc tai nghe Bluetooth giấu trong tóc xuống, ngồi xổm trước mặt cô: "Chuyến tham quan đến đây là kết thúc rồi, cô hít thở sâu lấy lại bình tĩnh đi, tôi đưa hai người ra ngoài."
Mười mấy giây sau, cánh cửa bối cảnh Minh Hôn bật mở, Trần Ca hớt hải chạy vào: "Sao lại có mỗi một người thế này, cậu kia đâu rồi?"
Vừa nãy nhìn qua camera giám sát không thấy bóng dáng Hạc Sơn đâu, sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn nên hắn mới vội vàng chạy vào.
"Cậu kia nhát gan quá, tự xông vào rồi đứng trước gương đồng bị dọa ngất xỉu luôn. Em sợ cậu ta làm ảnh hưởng đến trải nghiệm của du khách phía sau nên đã kéo tạm vào sau giường..."
"Bị dọa ngất á?" Trần Ca cạn lời: "An toàn của du khách luôn phải đặt lên hàng đầu, lần sau có tình huống này thì em phải báo anh ngay lập tức đấy!"
"Vâng vâng." Để Từ Uyển dìu Cao Nhữ Tuyết, Trần Ca lôi Hạc Sơn đang nằm sau giường ra. Người anh em này ngất lịm dưới đất, nhân sự bất tỉnh, chẳng biết đã phải trải qua chuyện kinh khủng gì.
"Đi thôi, ra ngoài tìm chỗ nào thoáng khí trước đã!" Hắn cõng Hạc Sơn chạy thẳng ra ngoài nhà ma, xuống đến tầng một, vén tấm rèm chắn sáng lên rồi một cước đá văng rào chắn: "Mọi người nhường đường chút nào!"
Trần Ca đặt Hạc Sơn ở chỗ thông gió ngoài nhà ma, vừa bấm nhân trung vừa chườm đá. Cảnh tượng này khiến đám du khách xung quanh nhìn mà ngớ cả người.
"Vụ gì thế? Lúc vào thì đi bằng hai chân, lúc ra lại phải nằm cáng thế kia..."
"Đi nhà ma đến mức ngất xỉu luôn, mẹ kiếp, lần đầu tiên tao mới nghe thấy đấy."
"Thế này là bị dọa ngất đúng không? Trên mạng review toàn bảo không đáng sợ cơ mà?"
"Mẹ ơi, tôi bắt đầu thấy hoảng rồi đấy..."
Lát sau, Từ Uyển cũng dìu Cao Nhữ Tuyết bước ra ngoài. Khác hẳn với dáng vẻ tự tin lúc mới vào, Cao Nhữ Tuyết lúc này tóc tai bù xù, mặt mày trắng bệch, bước đi lảo đảo, khóe mắt vẫn còn đọng ngấn nước.
"Đờ mờ, cứ như biến thành người khác luôn rồi kìa!"
"Rốt cuộc cô ấy đã gặp phải chuyện gì bên trong vậy?"
"Đã bảo là ngay cả xác chết cũng từng thấy qua, không thèm sợ chút nào cơ mà?"
Từ Uyển đỡ Cao Nhữ Tuyết ngồi xuống bậc thềm rồi đưa cho cô một chai nước. Lúc này cô nàng vẫn còn chưa hoàn hồn, tay cầm chai nước vẫn còn run run.
"Đừng chắn gió, mọi người tản ra hết đi!" Trần Ca cũng thấy đau đầu. Cao Nhữ Tuyết bị dọa khóc thì coi như bình thường, nhưng người anh em này sao lại tự dưng ngất xỉu thế chứ? Nhát gan thì cứ thừa nhận đi! Hà cớ gì phải cố đấm ăn xôi mò vào nhà ma làm gì không biết?
Tiếng lành đồn gần, tiếng dữ đồn xa. Du khách vây quanh cửa nhà ma ngày một đông, ngay cả người quản lý công viên giải trí là chú Từ cũng bị kinh động, vội vã phóng xe máy điện chạy tới.
"Tiểu Trần! Chuyện này là sao đây? Sao khách lại ngất xỉu thế này?!" Chú Từ vừa đẩy chiếc xe điện vừa rẽ đám đông bước vào.
"Cháu cũng chẳng rõ nữa, khéo là bị say nắng chăng..." Câu trả lời của Trần Ca đến bản thân hắn còn chẳng thuyết phục nổi.
"Thời tiết này mà say nắng được à?" Chú Từ bước lại gần, dứt khoát xốc Hạc Sơn lên lưng rồi đặt xuống xe điện: "Phụ chú một tay, mau đưa cậu ta tới phòng y tế trước đã!"
Còn chưa đi được bao xa, chẳng rõ là nhờ lúc nãy bấm nhân trung phát huy tác dụng hay vì nguyên nhân nào khác, Hạc Sơn đã dần lấy lại nhận thức. Mí mắt cậu ta giật giật, rồi bỗng bật dậy khỏi xe điện, hai mắt đỏ ngầu, miệng lẩm bẩm không ngừng: "Gương, cái gương..."
"Đệt, bình tĩnh lại xem nào!"
"Thằng cha này trúng tà rồi à?"
Ánh mặt trời rọi thẳng vào mặt, qua vài giây sau Hạc Sơn mới tỉnh táo lại. Cậu ta một tay xoa sau gáy, nhận ra bản thân đang bị đám đông vây quanh xem trò vui, nhất thời cảm thấy ngượng chín cả mặt."Đỡ hơn chưa? Sao cháu lại ngất xỉu trong nhà ma thế?" Chú Từ mặc đồng phục của công viên giải trí, vô cùng tận tâm lấy một chai nước đưa cho Hạc Sơn.
"Cháu cũng không rõ cụ thể là chuyện gì nữa. Lúc đó cháu sợ khiếp vía, chạy vào một căn phòng thì thấy trên tường có một chiếc gương đồng. Trong gương có người đang gọi tên cháu, sau đó thì cháu không biết gì nữa." Hạc Sơn mặt mày ngơ ngác: "Chắc đấy là một trò trải nghiệm trong nhà ma chăng."
"Trong nhà ma còn có trò liên quan đến gương nữa à?" Chú Từ nhìn sang Trần Ca, lúc này sắc mặt Trần Ca không được tốt cho lắm.



